Chương 1053
Có lẽ Cảnh Nguyên Chiêu lại rơi nước mắt.
Tim anh chua xót khó tả. Cả đời này anh chưa từng trải qua loại cảm xúc này.
Nhan Tâm rõ ràng rất vui, ôm đứa bé lòng đầy vui sướng, nước mắt Cảnh Nguyên Chiêu lại tuôn rơi không ngừng.
Ngay cả niềm vui duy nhất của cô cũng là giả.
Cô khổ quá rồi.
Không phải số phận khắc nghiệt với cô mà là những người này, bọn họ cố ý hành hạ cô.
Cô rõ ràng chưa từng tranh g͙iành với ai, cũng không xích mích với ai, an phận sống cuộc đời của mình.
Khương Tự Kiệu con chó đó, anh ta chết quá dễ dàng, Cảnh Nguyên Chiêu thật sự nên băm vằm anh ta sớm hơn.
"Chí Tiêu, cái tên rất hay." Cảnh Nguyên Chiêu nghe thấy Nhan Tâm thấp giọng nói như vậy.
Anh nhớ lại, đêm con trai thứ Khương Chí Tiêu của Khương Tự Kiệu ra đời, Nhan Tâm vội vã gọi anh về.
Lần đầu tiên cô xin anh hôn cô.
Cô nói cô sợ, sợ không phân biệt được mộng cảnh và hiện thực.
Cô cũng nói cô sợ sinh ra nghịch tử.
Đứa trẻ được bế về này, sau này sẽ là một nguồn đau khổ khác của cô.
Sự đau khổ thuộc về Nhan Tâm mới chỉ bắt đầụ Cảnh Nguyên Chiêu trơ mắt nhìn, anh cảm thấy bất lực.
Anh đang ở đâu?
Bản thân của kiếp này rõ ràng được Nhan Tâm cứu, anh tận mắt nhìn thấy. Tại sao bây giờ anh h0àn toàn biến mất, giống như chưa từng xuấthiện?
Nhan Tâm nằm mơ.
Trong mơ Cảnh Nguyên Chiêu khóc không ngừng, cô sợ hãi giật mình tỉnh giấc.
Cô trằn trọc trên giường không ngủ được, mãi đến lúc rạng sáng, miễn cưỡng chợp mắt nghỉ ngơi một lát.
Hôm nay là ngày mùng năm, cô được nghỉ.
Nhan Tâm lại phải ra ngoài, cô có rất nhiều việc.
Cảnh Giai Đồng đang ăn mì gà sợi do chị Trình làm, một bát đã thấy đáy, còn muốn thêm bát nữa "Phải đầy nhé, chị Trình."
Chị Trình thích những đứa trẻ ăn được, vui vẻ đi múc thêm cho cô ấy.
"Em cẩn thận béo lên đấy." Nhan Tâm nói.
Câu này cô đã nói với Cảnh Nguyên Chiêu, cũng đã nói với Trương Nam Thù, bây giờ lại nói với Cảnh Giai Đồng.
Chưa đợi Cảnh Giai Đồng tiếp lời, cô đã cười trước "Sau này chị g͙ià rồi chắc chắn sẽ rất lắm lời."
Cảnh Giai Đồng chỉ lo ăn mì, ăn đến híp cả mắt lại.
Nhan Tâm "..."
Cô bé này chắc chắn cũng sẽ béo, giống như Trương Nam Thù vậy, lúc về, quần áo chật đi một size.
Ngược lại Cảnh Nguyên Chiêu bận rộn, không béo lên được.
Cô nghĩ đến đây, trái tim vốn đang bình tĩnh, lại rối bời.
Cô dồn nén tất cả những thứ này xuống, đưa Bạch Sương và Vi Minh ra ngoài.
Cô đến chỗ Trình Tam Nương trước.
Trình Tam Nương đã bán hết nhà của cô ở công quán Khương gia, giá cao hơn lúc cô mua, lại có tiền hoa hồng của phòng khiêu vũ tháng này, đưa cho cô một khoản tiền rất lớn.
"Số tiền này cứ để ở chỗ chị trước đã. Sau này ngân hàng bên kia có động tĩnh, em sẽ nhắc chị, chị thay em gửi hết vào." Nhan Tâm nói.
"Gửi ngân hàng?" Trình Tam Nương không hiểụ
"Tạm thời không nhắc đến, chị đợi tin của em. Chị muốn phát tài thì cũng phải chuẩn bị một ít tiền mặt." Nhan Tâm nói.
Trình Tam Nương "..."
Chuyện này xử lý xong, Nhan Tâm đi tìm Trương Phùng Xuân, đây là mục đích chính cô ra ngoài hôm nay.
Cô biết hiệu thuốc ở phố Vạn Nguyên đã chuẩn bị ổn thỏa rồi.
Trương Phùng Xuân cần phải hỏi qua ý kiến Nhan Tâm, sau đó đi chuẩn bị dược liệu cho hiệu thuốc.