⬅ Trước Tiếp ➡

"Anh Phùng Xuân, anh cứ liệu mà làm đi. Sổ sách đưa tôi xem là được. Hai học trò của hiệu thuốc, tôi đã xem bài tập gần đây của họ rồi, có thể đến hiệu thuốc mới rèn luyện." Nhan Tâm nói.
Trương Phùng Xuân "Vậy được. Chúng ta cái gì cũng có sẵn, tɾong kho đều có. Chọn ngày lành tháng tốt khai trương thế nào?"
"Được." Nhan Tâm nói.
Hôm đó trở về phủ Đốc quân, tâm trạng cô rất tốt.
Phu nhân hỏi cô "Có chuyện vui gì à?"
Nhan Tâm thành thật nói với bà ấy "... Hiệu thuốc phố Vạn Nguyên là hiệu thuốc đầu tiên ông nội con mở. Nó đã nuôi sống cả nhà con. Phá đi xây lại, khai trương lại, giống như ông nội con lại trở về bên cạnh con vậy."
Phu nhân lẳng lặng nghe, nắm lấy tay cô "Ông nội con dưới suối vàng có biết, cũng sẽ tự hào về con."
Bên phía Trương Phùng Xuân, rất nhanh đã lo liệu xong xuôi mọi việc.
Anh ấy nói với Nhan Tâm, chọn ngày hai mươi tháng chín khai trương.
Nhan Tâm lại đi tìm anh ấy, đưa cho anh ấy một khoản tiền "Ngày khai trương phải long trọng một chút."
Trương Phùng Xuân vâng dạ.
Nhan Tâm lại hỏi "Mời ai làm thầy thuốc ngồi khám?"
"Ngụy Hoành. Trước đây anh ấy bị Đại lão gia chèn ép, về quê làm lang băm chân đất. Y thuật của anh ấy rất tốt." Trương Phùng Xuân nói.
Nhan Tâm nhớ Ngụy Hoành.
Ngụy Hoành năm nay ba mươi bảy tuổi, sau này luôn sa sút lận đận, chỉ vài năm sau thì qua đời. Kiếp trước sau khi anh ấy chết, vợ con anh ấy không có tiền mua quan tài, còn đến tìm Trương Phùng Xuân mượn tiền.
Lúc đó, Trương Phùng Xuân nói chuyện về Ngụy Hoành, rất tiếc nuối.
"Nếu hiệu thuốc chúng ta lớn hơn một chút thì có thể để anh ấy làm Tam chưởng quầy. Tiếc thật." Trương Phùng Xuân nói.
Hiệu thuốc của Nhan Tâm đã nuôi đủ nhiều người rồi, thực sự không cần thêm người ăn cơm nữa. Gánh nặng̝ của cô cũng rất lớn.
Người Trương Phùng Xuân công nhận, không nói đến cái khác, nhân phẩm và y thuật đều rất tốt.
"Được, mời anh ấy ngồi khám." Nhan Tâm nói "Anh kiêm luôn Đại chưởng quầy, đào tạo một học trò, đến lúc đó để cậu ấy làm Nhị chưởng quầy."
Trương Phùng Xuân nói được.
Hiệu thuốc mới của Nhan Tâm khai trương, cô gửi thiệp mời cho rất nhiều người, muốn tạo thanh thế.
Phô trương có thể sẽ rước lấy điều tiếng, nhưng khiêm tốn chỉ bị vùi dập, bị chà đạp.
Bị chà đạp, không chỉ có một mình Nhan Tâm mà là cả ngành nghề.
Cô ghét nhất là chơi trội. Nhưng nghĩ đến tương lai của Trung y, cô đành phải cắn răng, tổ chức một buổi khai trương rầm rộ.
Cô còn mời phu nhân đến dự lễ.
Ngày khai trương, Thịnh Viễn Sơn từ khu đóng quân trở về.
Anh ấy mặc quân phục, vai thẳng tắp, cả người toát lên vẻ tài giỏi.
Nhan Tâm cười với anh ấy "Sao cậu về sớm thế?"
"Nghe nói hôm nay hiệu thuốc của cháu khai trương, dậy sớm đi đường về đấy." Anh ấy nói "May mà không bỏ lỡ."
"Chuyện nhỏ thôi mà." Nhan Tâm nói.
"Sự nghiệp của mình, không thể coi là chuyện nhỏ." Thịnh Viễn Sơn nói.
Phu nhân cười cười "Vậy thì cùng đi đi."
"Con bao trọn tửu lầu đối diện hiệu thuốc, lát nữa khai trương xong thì qua ăn cơm." Nhan Tâm nói.
Phu nhân "Con làm việc lúc nào cũng chu đáo."
Ngày hiệu thuốc khai trương, chuẩn bị rất nhiều thuốc bổ nhỏ, ví dụ như bánh a giao táo đỏ..., liều lượng nhẹ, không có tác dụng͟͟ thuốc gì mấy, chỉ là ngon, tặng cho người qua đường đến dự lễ.


⬅ Trước Tiếp ➡