Chương 1060
Thịnh Viễn Sơn ngồi ở vòng ngoài, lẳng lặng nghe bọn họ thảo luận.
Đốc quân lại nhìn anh ấy một cái.
"Viễn Sơn thấy thế nào?"
"Trước đây Nhị thiếu gia từng học kinh tế chưa?" Thịnh Viễn Sơn hỏi.
"Chưa từng học." Quách Viên trả lời "Nhưng có thể vừa làm vừa học."
Thịnh Viễn Sơn "Không ổn thỏa lắm, khó phục chúng."
Mấy người thảo luận một hồi.
Tuy Thịnh Viễn Sơn phản đối nhưng phản đối không đủ kịch liệt, anh ấy giữ một thái độ không sao cả, mấy người do anh ấy sắp xếp, âm thầm thuận nước đẩy thuyền.
Như yêu cầu của Nhan Tâm, đẩy Cảnh Trọng Lẫm lên vị trí ở ngân hàng chính phủ.
Thịnh Viễn Sơn đã thuyết phục người của Cảnh Nguyên Chiêu đồng ý với quyết định này của Nhan Tâm.
Anh ấy cũng không hỏi nhiều nguyên nhân.
Nếu Cảnh Trọng Lẫm lại phạm sai lầm thì anh ta chỉ còn lại con đường bị "lưu đày sang Đức du học" mà thôi. Giả sử anh ta thực sự làm ra thành tích, trở thành mối họa tɾong lòng...
Không sao cả, Thịnh Viễn Sơn có thể giết chết anh ta, thần không biết quỷ không hay.
Thịnh Viễn Sơn cũng nói suy nghĩ của Nhan Tâm cho chị gái anh ấy biết.
Phu nhân mới nghe cũng cảm thấy không ổn.
Nhưng nghĩ đến bản lĩnh suy đoán của Nhan Tâm, phu nhân lập tức xóa bỏ nghi ngờ, cũng giúp Nhan Tâm.
Việc này tɾong vòng một tháng đã được quyết định xong xuôi.
Đốc quân sẽ không hỏi qua Nhan Tâm, phu nhân và Thịnh Viễn Sơn cũng không nói chuyện riêng với cô về việc này nữa.
Cho nên đợi đến lúc Nhan Tâm nghe nói con rể phủ Tây là Vương Hạc Minh đã trở thành Tổng trưởng ngân hàng chính phủ, mà Cảnh Trọng Lẫm trở thành một tɾong bốn thứ trưởng.
Anh ta là người thiếu kinh nghiệm nhất.
Không ít người nghi ngờ anh ta, bất mãn với quyết định này của Đốc quân.
"Rốt cuộc cũng dùng người thân rồi."
"Đốc quân hồ đồ. Con trai ăn chơi hưởng lạc là đủ rồi, hà tất bảo cậu ta đến ngân hàng chính phủ? Cậu ta phạm lỗi, ai dám nói cậu ta? Chuyện của ngân hàng chính phủ liên quan đến kinh tế mấy tỉnh, một lỗi nhỏ cũng là vết thương chí mạng."
"Lúc Đại thiếu soái còn ở đây, cậu ấy sẽ không đi ôm đồm những việc ngoài khả năng của mình."
"Đại thiếu soái sống chết chưa rõ, Đốc quân không bồi dưỡng Nhị thiếu gia vào quân đội, ngược lại để cậu ta đến ngân hàng chính phủ đã là rất không hài lòng với cậu ta rồi."
Mọi người bàn tán xôn xao.
Trái tim của Nhan Tâm cũng dần dần bình ổn lại.
Cô bảo Trình Tam Nương lưu ý động tĩnh của ngân hàng gần đây.
Rất nhanh, một ngân hàng kiểu mới tɾong thành bắt đầu phát hành cổ phiếu vàng.
Ngân hàng phát hành cổ phiếu, cầu người mua.
Nhan Tâm bèn bảo Trình Tam Nương đầu tư hết tiền của cô vào đó.
"Chị đừng dùng danh nghĩa của em, em không muốn Đốc quân biết em mua cổ phiếu vàng." Nhan Tâm nói.
Trình Tam Nương nhìn cô, có chút nghi hoặc "Em gái, em đừng trách chị đa nghi. Cổ phiếu vàng của ngân hàng là ổn định nhất, gần như không thể phát tài. Em xem, chẳng ai tranh nhau mua cả."
"Em hiểu, nhưng em linh cảm sẽ phát một món tài nhỏ." Nhan Tâm nói.
Trình Tam Nương "Vậy chị tin em, chị cũng mua một ít."
Nhan Tâm đầu tư gần bốn mươi ngàn đại dương, Trình Tam Nương tài lớn khí ma͙nh, cũng mua the0 mười ngàn đại dương cổ phiếu vàng.
Năm mươi ngàn đại dương này là món tiền lớn nhất của cổ phiếu ngân hàng.