⬅ Trước Tiếp ➡

Ngoại trừ khoản tiền này, những người khác dường như không mấy mặn mà, cổ phiếu vàng bán không chạy.
Nhưng năm mươi ngàn đại dương đã là thành tích cực lớn rồi.
Cảnh Trọng Lẫm vừa nhậm chức, thi hành cổ phiếu mới, đạt được thành tựu như vậy, các đồng nghiệp đều có cái nhìn khác về anh ta.
Cảnh Trọng Lẫm cũng bắt đầu đắc ý.
Món ngon ngọt mà số phận ban cho đều có cạm bẫy chờ sẵn phía sau, chỉ là Cảnh Trọng Lẫm lúc này vẫn chưa biết.
Phủ Tây gần đây vui như tết.
Dượng út nắm quyền ngân hàng chính phủ, đây là nắm giữ mạch máu kinh tế của mấy tỉnh Hoa Đông, phủ Tây sớm muộn gì cũng sẽ được Đốc quân trọng dụng͟͟.
"Hạc Minh nhậm chức, Thịnh thị không phản đối sao?" Lão phu nhân ở nhà tổ hỏi.
Bà ta và con gái Cảnh Đại nói chuyện riêng về sự thăng tiến của con rể. Lão phu nhân hài lòng, nhưng cũng có chút lo lắng.
Sao Thịnh Uẩn không ra gây rối?
Bà ấy mất con trai, nản lòng thoái chí, hay là lực bất tòng tâm?
"Không nghe nói chị ta phản đối, ngược lại loáng thoáng nghe người ta nói, chị ta còn giúp Hạc Minh nói tốt vài câụ" Cảnh Đại nói.
Lão phu nhân ngẫm nghĩ, cười nói "Xem ra, A Phong rất muốn để Hạc Minh làm Tổng trưởng này. Mà Thịnh thị trước giờ luôn biết suy đoán tâm ý của A Phong, thuận nước đẩy thuyền."
Thịnh Uẩn mất con trai, chỗ dựa duy nhất chính là Đốc quân.
Bà ấy đương nhiên phải suy đoán sở thích của Đốc quân.
"Mẹ, the0 lời mẹ nói, chức vụ này của Hạc Minh chắc chắn rồi chứ?" Cảnh Đại vui mừng khôn xiết.
Lão phu nhân "Chính thức nhậm chức, đương nhiên là chắc chắn rồi."
"Tạ ơn trời đất." Cảnh Đại ôm ngực "Anh cả rốt cuộc cũng có chút lương tâm."
"Lương tâm là có một chút." Lão phu nhân nói.
Cảnh Đại lại nói "Chủ yếu là phủ Tây không biết cố gắng. Từ Hạ Mộng Lan trở xuống, không ai làm nên chuyện. Thịnh thị lại không thân thiết với chúng ta."
Lão phu nhân "Ngày tháng còn sống được thì cứ ráng mà chịu đựng đi. Thắng thua không quan trọng ở nhất thời."
Cảnh Đại vâng dạ.
Tâm trạng bà ta vẫn rất tốt. Chồng bà ta cuối cùng cũng tiến thêm một bước, Cảnh Đại cũng có cảm giác được nở mày nở mặt.
Thực ra, vị trí Tổng trưởng ngân hàng chính phủ lẽ ra phải là của chồng bà ta từ sớm.
Bà ta vui vẻ về nhà.
"Lão gia đến Hồng Yến Lâu rồi, có bạn mời khách." Hầu gái nói với Cảnh Đại "Đây là trang sức lão gia mua cho bà sáng nay."
Cảnh Đại cười cười, cho hầu gái lui xuống.
Bà ta vui vẻ ngắm nghía trang sức.
Lần này phủ Tây khiêm tốn, Hạ Mộng Lan không mở tiệc linh đình ăn mừng Cảnh Trọng Lẫm đến ngân hàng chính phủ làm việc.
"Con đi tìm Giai Đồng, bảo nó về đây." Tâm trạng Hạ Mộng Lan khá tốt, cuối cùng cũng nhớ tới Cảnh Giai Đồng, bà ta nói với Cảnh Phỉ Nghiên "Nếu nó mà không về nữa thì sau này đừng hòng về."
Cảnh Phỉ Nghiên "Con không muốn đi làm chuyện này. Chị ấy còn ghi hận con, con tội gì phải đi chuốc lấy xui xẻo?"
Hơn nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Cô ta chẳng việc gì phải hạ mình trước mặt chị gái, đi dỗ dành cầu xin cô ấy.
Cô ấy thích về hay không thì tùy.


⬅ Trước Tiếp ➡