⬅ Trước Tiếp ➡

Cảnh Phỉ Nghiên cảm thấy chị gái mình tức giận thật không đâu vào đâụ Cô ấy sắp gả cho Vương Khâm rồi, còn giống như khuê nữ đài các ngày xưa, ngồi tɾong khuê phòng thụ động chờ đợi, chứ không phải chủ động đi tìm hiểu người này.
Nếu cô ấy tự mình đi nghe ngóng, chẳng lẽ còn không nghe ngóng ra được?
Cũng là do cô ấy không biết cố gắng nên cha mới không thương cô ấy, không sai người điều tra kỹ Vương Khâm.
Nói toạc ra, Cảnh Giai Đồng chẳng có tổn thất gì, Vương Khâm cũng đã chết rồi.
Cảnh Giai Đồng cứ nhất định phải giở tính tiểu thư, ép người nhà nhận sai đi cầu xin cô ấy, Cảnh Phỉ Nghiên không thể nuông chiều cô ấy được.
Ai nhận sai với cô ấy?
Là cha hay là mẹ, hay là anh hai? Nói đi nói lại, vẫn là Cảnh Phỉ Nghiên đi gánh tội thay.
"Dựa vào đâu chứ?" Cảnh Phỉ Nghiên nghĩ.
Anh chị em không thể trở thành chỗ dựa thì thôi, cũng không thể trở thành gánh nặng̝ của mình.
Cảnh Phỉ Nghiên không muốn khi mình còn chưa bắt đầu thi triển tài năng đã phải gánh vác cảm xúc của biết bao nhiêu người.
"Con cũng dám cãi lại mẹ à?" Hạ Mộng Lan bị từ chối, thẹn quá hóa giận.
"Mẹ, mẹ đừng quá nuông chiều trẻ con. Chị ấy bỏ nhà ra đi, nếu còn đi đón chị ấy về thì sau này mẹ sẽ bị chị ấy sẽ có nắm thóp đấy." Cảnh Phỉ Nghiên khoác tay bà ta.
Kiểu lý lẽ này của cô ta, Hạ Mộng Lan rất nghe lọt tai.
"Cũng đúng, chiều nó đến mức không biết trời cao đất dày " Hạ Mộng Lan nói.
"Chị ấy muốn ở đâu thì ở." Cảnh Phỉ Nghiên lại nói "Chị ấy muốn gả cho ai thì để chị ấy gả cho người đó. Đợi đến ngày anh hai nắm quyền, chúng ta nắm tài chính, chị ấy còn không phải giống như con chó quay về cầu xin chúng ta sao?"
Hạ Mộng Lan "Con nói đúng."
Lại nói "Các con phạm lỗi, cha con vẫn cho anh hai con chức vụ. Rốt cuộc vẫn là con trai ruột của ông ấy, ông ấy vẫn thương."
Cảnh Phỉ Nghiên rất muốn nói, cha để anh hai đến ngân hàng chính phủ, thực ra đồng nghĩa với việc cắt đứt đường lui của anh ấy, sau này sẽ không để anh ấy vào quân đội nữa.
Đạo lý này, rất nhiều người nhìn thấụ
Anh hai chưa chắc đã không hiểụ
Chỉ là vào lúc này, bọn họ không còn chút phần thắng nào, phải chấp nhận kết quả như vậy.
Người duy nhất không nhìn rõ là Hạ Mộng Lan, bà ta vẫn còn đang cười ngốc nghếch ở đó.
Cảnh Giai Đồng sống ở lầu nhỏ của Nhan Tâm, cũng hỏi thăm về chuyện này.
"Dượng út thực sự làm Tổng trưởng ngân hàng chính phủ rồi sao?" Cô ấy hỏi Nhan Tâm.
Nhan Tâm "Đúng vậy."
"Vậy thì mẹ em và cô út chắc là đắc ý lắm." Cảnh Giai Đồng thở dài "Thôi kệ, em không lo nổi bọn họ, lo cho bản thân mình tốt là được rồi."
"Trước mắt xem ra bọn họ vẫn giữ được bình tĩnh." Nhan Tâm nói.
Cô lại hỏi Cảnh Giai Đồng "Dượng út Vương Hạc Minh của em, em có hiểu rõ con người ông ta không?"
"Không tính là hiểu rõ. Trông rất điển trai. đặc biệt thương cô út, quả thực chiều chuộng bà ấy đến tận xương tủy. Ông ta đến từng này tuổi rồi, buổi sáng còn chải đầu cho cô út." Cảnh Giai Đồng nói.
Nhan Tâm "Tình cảm thật tốt."
"Con người cô út cũng rất tốt, không hống hách." Cảnh Giai Đồng nói.
Nhan Tâm gật đầụ
Lại qua mấy ngày, tiệm vàng bắt được hai cô gái trẻ.


⬅ Trước Tiếp ➡