⬅ Trước Tiếp ➡

"Tôi thật sự nên tin tưởng cô." Chu Quân Vọng lại nói.
Nhan Tâm "Đúng vậy, anh nên tin tưởng tôi."
Chu Quân Vọng "..."
Khi Nhan Tâm trở về phủ Đốc quân, phu nhân đặc biệt đợi cô.
Tâm trạng phu nhân cực kỳ tốt.
"Châu Châu Nhi, nước đi này của con rất lợi hại." Phu nhân nói "Đẩy Vương Hạc Minh lên, đặt phủ Tây lên đống lửa mà nướng, đúng là một ý kiến hay."
Nếu Tổng trưởng ngân hàng chính phủ đổi thành người khác làm thì vấn đề cổ phiếu do Cảnh Trọng Lẫm gây ra, Đốc quân cũng sẽ không tức đến phát điên.
Vương Hạc Minh, Cảnh Trọng Lẫm đều đại diện cho nhánh mà Đốc quân thừa tự. Trong lòng Đốc quân, họ thuộc về cùng một nhà.
"Người nhà" cố ý phạm sai lầm lớn trước, Đốc quân tức giận, bên Cảnh Trọng Lẫm lại xảy ra chuyện thì không phải là hai chuyện mà là chuyện chồng chất lên nhaụ
Đốc quân trút sự giận dữ đối với Vương Hạc Minh lên đầu Cảnh Trọng Lẫm.
Cảnh Trọng Lẫm mất hết uy tín tɾong chính phủ quân sự.
"Là do bọn họ quá nóng vội. Mẹ, nếu Cảnh Trọng Lẫm là con trai của mẹ thì mẹ nhất định sẽ khuyên anh ta đừng vào ngân hàng chính phủ vào lúc này.
Chức vị béo bở muốn làm tốt không dễ. Một khi phạm sai lầm thì khó mà ngóc đầu lên được." Nhan Tâm nói.
Phu nhân cười an ủi, nắm chặt tay cô.
"Con người phải biết tự lượng sức mình." Phu nhân nói "Có những việc không thể nhúng tay vào thì tốt nhất đừng đụng đến."
Nhan Tâm gật đầụ
"Mẹ, tɾong lòng mẹ thấy khá hơn chút nào chưa?" Nhan Tâm hỏi bà ấy "Cảnh Trọng Lẫm không thể thay thế A Chiêu, sự nghiệp của anh ấy coi như giữ lại ổn định cho anh ấy rồi. Mẹ có thấy dễ chịu hơn chút nào không?"
"Dễ thở hơn nhiều rồi." Phu nhân nói "Chỉ đợi A Chiêu trở về thôi."
Lại nói "Đã phái hết đợt người này đến đợt người khác đi tìm nó mà vẫn bặt vô âm tín. Có lẽ cuối cùng vẫn phải để Viễn Sơn đích thân ra tay mới tìm được nó."
Nhan Tâm nhất thời cũng nóng ruột, hận không thể để cậu đi tìm ngay lập tức.
Nhưng cô cũng biết, thời cơ chưa đến.
Hiện tại thế lực tɾong quân đội chưa ổn định, cậu càng cần thay Cảnh Nguyên Chiêu quản lý tốt công việc của anh, hơn nữa, người phái đi không có chút tin tức nào trở về, cậu đi cũng như mò kim đáy bể.
Một người chưa tìm về được, lại mất thêm một người nữa.
Cần cục diện tɾong quân đội ổn định hơn, cũng cần tìm ra manh mối, cậu mới có thể lần the0 dấu vết mà tìm.
Nhan Tâm hy vọng Cảnh Nguyên Chiêu có thể sớm trở về.
Thịnh Viễn Sơn làm xong việc, rửa sạch vết máu trên người, thay một chiếc áo dài lót bông sạch sẽ, đến gặp Nhan Tâm và phu nhân.
Anh ấy lạnh lùng như vậy, ánh mắt lại nóng bỏng vô cùng, nhìn sâu vào Nhan Tâm "Châu Châu Nhi, lần này cháu lại làm được một việc rất đẹp."
Lại nói với phu nhân "Chị à, đứa con gái nuôi này nhận thật tốt."
Phu nhân mỉm cười nhìn cô "Đúng vậy."
L ng ngực Nhan Tâm nóng lên, suýt chút nữa rơi nước mắt.
Cô biết người phủ Tây đoán cô không may mắn, liên lụy đến Cảnh Nguyên Chiêu, mà chính cô cũng tự đoán g͙ià đoán non, có phải cô nói bậy bạ trước Phật nên đổ hết tội lỗi lên đầu Cảnh Nguyên Chiêu hay không.
Nhưng phu nhân không nghi ngờ cô.
Người nên nghi ngờ cô nhất là phu nhân.


⬅ Trước Tiếp ➡