Chương 1068
Một người mẹ mất đi đứa con trai duy nhất, bà ấy đau khổ biết bao? Con người khi đau khổ, không chịu đựng được sẽ chuyển áp lực sang hướng khác.
Hận người khác, có một mục tiêu, ngược lại sẽ dễ chịu hơn chút.
Nhưng phu nhân không trách cứ bất cứ ai.
"Con muốn làm chút gì đó cho A Chiêụ" Nhan Tâm nói "Anh ấy đã làm rất nhiều điều vì con."
May mắn của cô không bắt đầu từ khi cô trọng sinh, mà bắt đầu từ khi cô trọng sinh gặp được Cảnh Nguyên Chiêụ
Có lẽ ban đầu, anh bày tỏ tình yêu của mình một cách hoảng loạn và ngu ngốc, nhưng tấm lòng anh dành cho cô là chân thành.
Anh thích cô, lại ủng hộ cô.
Nhan Tâm thấy cậu còn chuyện muốn nói với phu nhân, liền đứng dậy "Con về trước đây, mẹ."
Cô vừa đi, phu nhân nhìn Thịnh Viễn Sơn "Em còn ưng ý con bé không?"
"Vâng." Thịnh Viễn Sơn nhàn nhạt nói.
Ngừng một chút, anh ấy lại nói "Chị yên tâm, cô ấy thích A Chiêu, em sẽ không giở trò xấu đâụ"
Phu nhân "Chị biết. Nhưng sau này em tìm người phụ nữ như thế nào đây? Đã gặp người tốt như Châu Châu Nhi rồi, nhìn ai cũng thấy không thuận mắt."
Thịnh Viễn Sơn "Chị không sợ em và A Chiêu vì cô ấy mà gây gổ sao?"
"Từ nhỏ đến lớn, hai đứa có mâu thuẫn thì tự giải quyết. Chị xen vào, vừa mệt vừa chẳng được gì. Mấy đứa gây gổ thì mấy đứa vẫn sẽ tự giải quyết thôi.
Nếu đến mức một mất một còn, cũng không phải vì Châu Châu Nhi mà là hai người đã ly tâm, sớm đã muốn làm loạn một trận rồi. Có Châu Châu Nhi hay không, kết quả đều như nhaụ" Phu nhân nói.
Lại nói "Em yêu mến Châu Châu Nhi thì sẽ không nỡ để con bé khó xử, giống như bây giờ.
Nếu em thật sự vì con bé mà đối phó với A Chiêu, vậy tɾong lòng em, bất kể là A Chiêu hay Châu Châu Nhi đều không so được với quyền thế. Nếu thật sự đến ngày đó, chị còn có cách nào chứ?"
Thịnh Viễn Sơn nghe xong, lặng lẽ cười cười "Chị à, đôi khi ngồi bên cạnh chị, tɾong lòng em thấy hoảng hốt lắm. Chút tâm tư nhỏ nhặt cũng không giấu được."
Lại đảm bảo "Chị yên tâm, em và A Chiêu đều là cánh tay đắc lực của chị."
Một tháng sau, chuyện này mới được dẹp yên.
Ngân hàng chính phủ lại thay Tổng trưởng mới.
Một thứ trưởng trước đó tên là Hồ Duệ Khiêm, lần này bị Vương Hạc Minh chèn ép, giáng xuống vị trí chủ nhiệm. Ông ấy không thân thiết với phủ Tây, cũng có quan hệ không tốt với Vương gia.
Phu nhân phái người đưa tin cho ông ấy, ông ấy bèn nhận.
Phu nhân bèn bảo người nhà Đào Kính lấy văn thư trước đó của Đào Kính ra.
Văn thư này, Thịnh Viễn Sơn đã lấy được, phu nhân đã xem qua, nhưng Đốc quân thì chưa.
Để đẩy Vương Hạc Minh lên chức, phu nhân bảo Đào gia tạm thời giữ lại văn thư này, đừng vội lấy ra.
Đào Kính muốn Hồ Duệ Khiêm thay thế ông ta.
Đốc quân nhìn thấy, bàn bạc tɾong quân một phen, cũng hỏi ý kiến phu nhân.
"... Thật ra ngay từ đầu tôi đã biết rồi." Phu nhân nói với ông ấy.
Đốc quân hơi ngạc nhiên.
Phu nhân "Trên đời không có bức tường nào không lọt gió, tôi không nói e rằng ông cũng sẽ biết. Nhưng tôi biết rõ, thế lực của Vương Hạc Minh quá lớn.