⬅ Trước Tiếp ➡

Việc kinh doanh của các cửa hàng đồ tây của Vương gia vẫn tiếp tục, dù sao cũng có rất nhiều người dựa vào đó để kiếm sống, nhưng tiền trang đã bị niêm phong.
Phủ Đốc quân cũng đưa ra lý do, nói Vương gia tàng trữ tiền giả, cần điều tra.
Khách hàng của tiền trang Vương gia sợ chết khiếp, toàn bộ đều đến rút tiền.
Đốc quân vì uy tín của ngân hàng và phủ Đốc quân, mỗi người đến rút tiền đều được giải quyết nhanh chóng.
Còn những người không biết tin tức, Đốc quân cũng chừa đường lui, bảo người viết giấy, dựa vào giấy này có thể đến ngân hàng rút tiền.
Không gây ra hoảng loạn.
Số còn lại, Vương gia cũng kiếm được rất nhiều, có thể bù đắp tổn thất cho Đốc quân, còn kiếm thêm được một khoản.
Có cảm giác như "nuôi lợn béo rồi thịt ăn tết".
Lão phu nhân ở phủ Tây tức giận, đích thân đến phủ Đốc quân, muốn chất vấn Đốc quân.
"Con giết Lâm Phú còn chưa đủ, giờ lại muốn giết Vương Hạc Minh. Con muốn đuổi cùng giết tận phủ Tây mới hài lòng sao? Con thà siết cổ mẹ chết trước đi " Lão phu nhân khóc nói.
Đốc quân dỗ dành.
Phu nhân cũng giúp dỗ dành.
Lão phu nhân cầm gậy, đánh lên người phu nhân "Đồ yêu phụ này, đều do mày bên cạnh xúi giục. Vương Hạc Minh chính là bị em trai mày đánh đập ép nhận tội."
Đốc quân đỡ một cái, bị tɾúng một gậy.
Ông ấy dùng sức, ném ma͙nh cây gậy xuống đất "Làm loạn đủ chưa?"
Lão phu nhân được người hầu dìu đỡ, thở không ra hơi.
"Lúc đầu phủ Tây phát tài thế nào, thím là người rõ nhất. Không có binh quyền của cha tôi chống lưng, thế đạo loạn lạc như vậy, các người dựa vào chút khôn vặt mà kiếm tiền sao?
Chú cũng rất rõ điểm này, thế nên mới muốn tôi kiêm thừa tự hai phòng. Đừng làm như tôi chiếm được món hời lớn lắm vậy
Tại sao tôi giết Lâm Phú? Đổi lại là tướng lĩnh khác dám làm phản, tôi không chỉ giết một mình cậu ta mà tôi còn phải tru di cửu tộc, tịch thu gia sản nhà cậu ta. Tôi có làm vậy không?
Tôi lại tại sao muốn giết Vương Hạc Minh? Cậu ta in trộm tiền giả, có gì khác với làm phản? Thậm chí còn tồi tệ hơn, kinh tế sẽ sụp đổ." Đốc quân nói.
Lão phu nhân bị chặn họng không nói nên lời.
"Thím à, đối với ba đứa em họ, tôi đã tận tình tận nghĩa lắm rồi. Em rể ruột của tôi, tôi đều không để chúng đảm nhiệm chức vụ quan trọng.
Đừng nói bây giờ, mười mấy năm trước, phò mã nhà ai được làm quan? Chính là để đề phòng h0àng thân quốc thích làm loạn." Đốc quân lại nói.
Còn nói "Thím còn một người con rể nữa. Chi bằng đi khuyên bảo cậu ta cho tốt, bảo cậu ta về nhà an phận sống qua ngày, đừng học the0 Lâm Phú và Vương Hạc Minh.
Thím à, con trai không phải ruột thịt, con rể cũng không phải ruột thịt, thím còn phân biệt thân sơ, thật nực cười. Thím lớn tuổi rồi, phải nhìn thấu, bản thân sống thể diện mới là quan trọng nhất." Đốc quân nói.
Lão phu nhân bật khóc nức nở.
Phu nhân dìu bà "Mẹ à, mẹ đừng buồn nữa."
Lần này lão phu nhân không dám đẩy bà ấy, cũng không dám mắng bà ấy mà dựa vào cánh tay bà ấy "Vương gia sụp đổ rồi, A Đại và bọn trẻ sau này phải làm sao?"
"Họ có cơm ăn mà." Phu nhân nói "Đốc quân không định tịch thu gia sản Vương gia, cửa hàng đồ tây cũng sẽ không bị niêm phong đâụ"
Lão phu nhân lau nước mắt.


⬅ Trước Tiếp ➡