Chương 1071
Phu nhân đích thân đưa bà ta về.
Sau khi trở về, Đốc quân hỏi bà ấy "Bà ấy có làm bà giận không?"
"Không có. Tôi nói với bà ấy, cửa hàng đồ tây của Vương gia sẽ không bị niêm phong, bà ấy cảm kích tôi còn không kịp. Lão phu nhân không làm chuyện vô ích, bà ấy đến làm loạn là có mục đích." Phu nhân nói.
Đốc quân "Phiền chết đi được. Mấy chuyện tɾong nhà này, rối tung rối mù."
"Vì A Chiêu mất tích rồi." Phu nhân nói "Lòng người bồng bột, tuổi tác ông cũng đã cao, bọn họ không sợ hãi gì cả."
Đốc quân "Bà nói phải. Tôi nhớ A Chiêu quá "
Ông ấy nói, khóe mắt rưng rưng lệ.
Phu nhân không chịu nổi, gục vào vai ông ấy, nghẹn ngào không nói nên lời.
Vợ chồng g͙ià ôm nhau khóc một hồi.
Lão phu nhân đã bị trấn áp, nhưng em họ của Đốc quân là Cảnh Đại vẫn đến làm loạn.
Bà ta là vợ của Vương Hạc Minh, khăng khăng cho rằng Vương Hạc Minh bị oan.
"Đây là một cái bẫy, muốn hại ông ấy. Anh cả, Hạc Minh là người thế nào, em sống với ông ấy mấy chục năm, em còn không biết sao?
Nói ông ấy lén in tiền giả, nói ông ấy trăng hoa bên ngoài, tuyệt đối không thể. Vương gia vẫn luôn kiếm được rất nhiều tiền, sao ông ấy có thể tham bát bỏ mâm? Anh cả, ông ấy bị oan." Cảnh Đại khóc lóc.
Đốc quân lười nói chuyện với bà ta.
Phu nhân tiếp đón Cảnh Đại.
"Chứng cứ rành rành rồi." Phu nhân nói với bà ta.
Cảnh Đại không tin.
Bà ta lặp đi lặp lại, chồng bà ta tuyệt đối sẽ không lăng nhăng với các cô gái trẻ bên ngoài, càng sẽ không phản bội Đốc quân.
Thậm chí bà ta còn nói chồng bà ta bị Thịnh Viễn Sơn đánh đập ép nhận tội ngay trước mặt phu nhân.
"Vợ chồng chúng tôi tình cảm rất sâu đậm, ông ấy lại thương các con, ông ấy sẽ không làm vậy đâụ" Cảnh Đại nói.
Phu nhân trầm mặt "A Đại, nếu không phải cô cứ hồ đồ như vậy, cũng không đến nỗi gây ra đại họa. Lẽ ra cô phải sớm phát hiện những chuyện này, đến nói cho anh cả của cô biết."
Cảnh Đại "Chị có ý gì? Các người vu oan cho ông ấy, muốn cướp đoạt Vương gia, lại thành lỗi của tôi sao?"
"Trước khi Vương Hạc Minh kết hôn, có phải có một vị hôn thê tên Trần Tương Quân không?" Phu nhân đột nhiên hỏi bà ta.
Cảnh Đại "Chuyện này... chuyện mấy chục năm trước rồi."
"Sau khi qua lại với cô, cậu ta đã từ hôn, Trần Tương Quân đã tre0 cổ tự tử, đúng không?" Phu nhân lại hỏi.
Cảnh Đại hơi hoảng "Chị muốn nói gì?"
"Cô có phát hiện điểm nghi vấn nào từ chuyện này không? Hồ sơ cha mẹ Trần Tương Quân kiện Vương Hạc Minh phụ bạc còn giết người, tôi vẫn giữ đến giờ." Phu nhân nói.
Vẻ mặt Cảnh Đại thay đổi liên tục "Chị cũng vu oan cho ông ấy "
"Người đâu, đưa phu nhân về." Phu nhân nói với phó quan ở cửa "Cô ta phát điên rồi, bảo người trông chừng cô ta cho kỹ."
"Thịnh thị, chị có tư cách gì ở Cảnh gia..."
"Tôi là phu nhân của Cảnh gia, cái nhà này do tôi quản. Cô mở miệng ra là bất kính với tôi, bây giờ tôi có thể giết cô." Phu nhân cười nhạt "Tôi muốn giết cô, ai làm chủ cho cô?"
Cảnh Đại lùi lại vài bước.
Bà ta bị đưa về, bị quản thúc.
Từng chứng cứ bày ra trước mặt, bà ta vẫn không tin Vương lại có nhiều tình nhân nhỏ ở bên ngoài như vậy.