⬅ Trước Tiếp ➡

Những viên ngọc trai này giống hệt từng giọt nước mắt, thuần khiết và thâm trầm.
Trên đời này không có bức tường nào không lọt gió.
Tin tức Nhan Tâm đến làm việc tại ngân hàng chính phủ cuối cùng cũng bị rò rỉ, lão phu nhân Cảnh gia đã biết chuyện.
Bà ta sai người báo tin cho Cảnh Phỉ Nghiên.
"Đừng nói với mẹ cháu, nó mà làm ầm lên thì chúng ta lại rơi vào thế hạ phong." Lão phu nhân dặn dò.
Sau khi nghe tin, Cảnh Phỉ Nghiên vốn thông minh lanh lợi thế mà cũng đứng chết trân tại chỗ, sững sờ hồi lâụ
Lão phu nhân gọi cô ta "A Nghiên "
Sắc mặt Cảnh Phỉ Nghiên cứng đờ.
Lão phu nhân nói "Làm người đừng học the0 mẹ cháụ Tầm nhìn phải xa rộng. Đừng quá so đo chuyện thắng thua được mất nhất thời."
Cảnh Phỉ Nghiên vâng dạ.
Khi trở về, sắc mặt cô ta vẫn rất khó coi.
Lão phu nhân than thở với tâm phúc "Rốt cuộc vẫn còn non nớt quá, không gánh vác nổi việc lớn."
Lại nói về Nhan Tâm "Đứa con nuôi đó, đúng là yêu nghiệt. Tuổi còn nhỏ, nhưng sự trầm ổn tang thương đó, rốt cuộc là từ đâu mà có?"
Lão phu nhân sống mấy chục năm, chứng kiến thế đạo đổi thay, năm tháng đổi trời.
Bà ta cũng đã gặp qua rất nhiều người tài hoa tuyệt thế.
Nhưng ai cũng có quy luật để lần the0. Dù là nhân vật lớn tài giỏi đến đâu, cũng có thể nhìn thấy dấu vết của thời gian trên người họ, giống như vòng tuổi của cây.
Điều này không thể thay đổi, cũng không thể tu luyện mà thành.
Nhưng Nhan Tâm lại khác.
Sự chín chắn như đã trải qua muôn vàn trắc trở, nhìn thấu lòng người ấm lạnh ở cô khiến lão phu nhân cực kỳ khó hiểụ
"... Cảnh Phỉ Nghiên không đâύ lại Nhan Tâm đâụ Cô ta còn có Thịnh thị giúp đỡ. Cả cái phủ Tây cộng lại cũng không bằng đầu óc của hai mẹ con nhà đó. Phủ Tây đã định sẵn là bại rồi." lão phu nhân nói.
Tâm phúc hỏi bà ta "Người còn giúp Ngũ tiểu thư nữa không?"
"Xem bản lĩnh của nó thế nào đã." Lão phu nhân nói.
Bà ta trông cậy vào việc phủ Tây đoạt quyền thành công, đối xử tốt hơn với con gái và các cháu ngoại của bà ta, để tuổi g͙ià của bà ta được hạnh phúc hơn chút.
Nhưng hiện tại, tɾong ba cô con gái, hai người có chồng bị xử bắn, người còn lại thì không đủ thân thiết với bà ta, lão phu nhân cũng chẳng còn sống được bao nhiêu năm nữa, bà ta còn mưu cầu điều gì?
Là do Cảnh Phỉ Nghiên không ngừng nịnh nọt bà ta nên bà ta mới chịu đầu tư cho Cảnh Phỉ Nghiên.
Giờ đây, lão phu nhân lờ mờ cảm thấy sự đầu tư này không đáng giá lắm. Nhưng dù sao cũng đã bỏ công sức rồi, không thể để mất trắng được.
"Cứ xem thêm đã." Lão phu nhân nói.
Cảnh Phỉ Nghiên trở về viện của mình, đóng sầm cửa phòng lại.
Cô ta tức đến phát khóc.
Đứa con gái ruột là cô ta đây còn giống như con chó con làm trò vui trước mặt cha, vậy mà Nhan Tâm lại trở thành "người trên người", có thể đến ngân hàng chính phủ làm "khâm sai".
Dựa vào đâu chứ
Nhan Tâm chỉ là con nuôi, không mang dòng máu của cha, hơn nữa, cô rất xui xẻo, ai dính vào cô cũng đều đen đủi.
Rõ ràng cha cô ta đã nghe lọt tai rồi mà.
Tại sao chỉ tɾong thời gian ngắn, cha lại xóa bỏ nghi ngờ với Nhan Tâm, để cô đến ngân hàng chính phủ làm việc?
Nhan Tâm là phụ nữ mà


⬅ Trước Tiếp ➡