⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm đi sớm về khuya, đến ngân hàng chính phủ làm việc. Lúc cô trở về mới biết Cảnh Giai Đồng chuyển đến viện nhỏ phía đông ở.
"Tôi và cô ấy không thân thiết đến mức độ đó. Nếu cái gì cũng giấu cô ấy thì tôi sợ cô ấy ở thấy khó chịu, nhưng tôi cũng không có cách nào nói hết cho cô ấy biết." Nhan Tâm nói.
"Phu nhân đều nghĩ thay cho cô rồi." Bà Phùng nói.
Nhan Tâm "Mẹ là người tỉ mỉ nhất."
"Bà ấy thương yêu cô, dĩ nhiên sẽ dụng͟͟ tâm mọi chỗ." Bà Phùng lại nói.
Nhan Tâm cười cười.
Những ngày làm việc ở ngân hàng chính phủ rất bận rộn, mỗi ngày cô trở về đều mệt muốn chết, đầu óc làm việc quá sức mệt mỏi không chịu nổi.
Thịnh Viễn Sơn đi đón cô hai lần.
"Mọi việc sắp xếp thuận lợi chưa?" Thịnh Viễn Sơn hỏi cô.
Nhan Tâm "Cũng tàm tạm. Cháu cũng học được rất nhiều thứ. Kinh tế là một môn học lớn, cũng khá thú vị."
Có lẽ, đợi sau này mọi chuyện lắng xuống, cô cũng sẽ đi học một môn kinh tế.
"Thật ra cháu hẳn là rất hứng thú với toán học." Thịnh Viễn Sơn cười nói "Kinh tế học chính là thoát thai từ toán học mà ra."
Nhan Tâm "Đúng là đạo lý này. Hồ Duệ Khiêm rất giỏi, ông ấy là du học sinh được đề cử đi du học, có rất nhiều kiến thức mới. Cháu học được rất nhiều từ ông ấy, được lợi không ít."
"Từ từ thôi, đừng mệt quá." Thịnh Viễn Sơn nói.
Nhan Tâm nói vâng.
Cô cũng không nóng vội cầu thành.
"Đợi A Chiêu trở về, cháu kể những chuyện này cho anh ấy nghe, anh ấy chắc chắn nghe cũng không hiểụ" Nhan Tâm lại nói.
Thịnh Viễn Sơn "Dù nó nghe không hiểu cũng sẽ bằng lòng nghe cháu nói."
L ng ngực Nhan Tâm thắt lại.
Cô nghĩ đến Cảnh Đại.
Tín ngưỡng của Cảnh Đại là chồng bà ta yêu bà ta, trung thành với bà ta. Đợi đến khi chuyện của Vương Hạc Minh bại lộ, Cảnh Đại không tức giận, ngược lại là sụp đổ trước.
Tín ngưỡng hiện tại của Nhan Tâm là Cảnh Nguyên Chiêu vẫn còn sống...
Nếu như...
Nếu như anh thật sự xảy ra chuyện, vậy ý nghĩa Nhan Tâm sống lại một đời nữa nằm ở đâu?
Đến lúc đó cô chắc chắn còn điên hơn.
"Đôi khi cậu rất ghen tị với A Chiêụ" Thịnh Viễn Sơn đột nhiên nói.
Nhan Tâm h0àn hồn, ép buộc bản thân thoát khỏi cảm xúc "Ghen tị anh ấy cái gì ạ?"
"Rất nhiềụ Ghen tị nhất là mãi mãi có người nhớ thương nó." Thịnh Viễn Sơn nói "Nếu cậu đi rồi, không biết có ai nhớ đến cậu như vậy không."
"Có " Nhan Tâm lập tức nói "Mẹ nhất định sẽ nhớ mong cậu trở về giống như nhớ A Chiêu vậy."
Kiếp trước sau khi cậu qua đời, phu nhân ốm liệt giường gần nửa năm.
Cảnh Nguyên Chiêu mất tích, phu nhân bệnh chưa đầy một tháng đã có thể dậy xử lý công việc, kiếp trước cậu chết thật, phu nhân nửa năm không xuống được giường.
"Phải, chị cậu giống mẹ, chị ấy sẽ luôn mong ngóng cậu trở về." Thịnh Viễn Sơn nói "Còn cháu thì sao Châu Châu Nhi, cháu sẽ nhớ mong cậu trở về không?"
Nhan Tâm im lặng.
"Cháu chắc chắn cũng sẽ nhớ." Anh ấy nói "Cậu hỏi một câu thừa thãi rồi."
Anh ấy an tâm lái xe cho Nhan Tâm, trở về phủ Đốc quân.
Lúc tạm biệt, anh ấy đứng ở cửa lầu nhỏ một lúc.
Chưa qua mấy ngày, Thịnh Viễn Sơn lại lấy mấy viên ngọc trai quý giá tặng cho cô.
Ngọc trai Nhan Tâm nhận được, phần lớn đều là do Thịnh Viễn Sơn tặng.


⬅ Trước Tiếp ➡