Chương 1082
Hôm tuyết rơi, đường phố đông đúc tắc nghẽn, xe ngựa, xe kéo, ô tô và tàu đïện va vào nhau, may mắn là không gây thương vong lớn.
Chiếc ô tô hiện tại của Cảnh Giai Đồng là xe cũ của phủ Đốc quân, không phải xe mua riêng cho cô ấy.
Phu nhân bảo Đốc quân cũng đặt cho cô ấy một chiếc, phải qua tết mới chuyển về.
Cô ấy nhìn thấy Liên Mộc Sinh tɾong đám đông.
Liên Mộc Sinh mặc một chiếc áo ch0àng gió chất liệu rất cứng, trông vừa không ấm lại vừa cộm người, chỉ là rất đứng dáng và đẹp trai, dường như khiến anh ấy trẻ ra vài tuổi.
Anh ấy có khuôn mặt đen, mày rậm mắt to, vô cùng oai phong lẫm liệt.
Tất nhiên không oai phong thì anh ấy cũng không làm được phó quan trưởng.
Cảnh Giai Đồng chạm mắt với anh ấy, không tiện lảng tránh, bèn bước tới chào hỏi "Anh Liên, hôm nay được nghỉ sao?"
"Vâng, lần nghỉ phép đầu tiên sau khi nhận chức, ra ngoài đi dạo chút." Anh ấy nói.
Anh ấy là người thạo đời, sau khoảnh khắc gượng gạo, nụ cười của anh ấy trở nên ung dung ôn hòa "Tiểu thư đi dạo phố sao?"
"Không phải dạo phố, là đi học. Không lấy bằng cấp, chỉ học tiếng Anh thôi." Cô ấy giải thích.
"Đi học vất vả lắm." Anh ấy nói.
"Anh Liên, chuyện trước đây, tôi thực sự quá lỗ mãng. Anh đừng để tɾong lòng nhé." Cảnh Giai Đồng nói rất đột ngột.
Liên Mộc Sinh "..."
Anh ấy không nhịn được lại cười cười.
Cảnh Giai Đồng là một người vô cùng thẳng thắn, đơn giản, tɾong đầu không giấu được chuyện gì, cũng không hiểu lắm về kỹ năng giao tiếp, vẫn giống như trẻ con, nói năng làm việc h0àn toàn the0 ý thích.
"Nói ra thì nếu không có một câu nói đó của tiểu thư thì có lẽ Đốc quân tạm thời cũng sẽ không đề bạt tôi. Tôi nên cảm ơn tiểu thư mới phải." Liên Mộc Sinh cũng hiếm khi chân thành.
Cảnh Giai Đồng liền cười rạng rỡ, khuôn mặt đầy đặn đỏ bừng tɾong gió lạnh, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp, vô cùng kiều diễm.
"Anh không trách tôi, thật tốt quá. Những ngày qua tôi cứ thấp thỏm mãi, không biết gặp mặt nói chuyện với anh thế nào." Cô ấy nói.
Liên Mộc Sinh lẳng lặng nhìn cô ấy.
Anh ấy hơi mất tự nhiên dời tầm mắt đi, rồi lại đưa mắt nhìn lên khuôn mặt cô ấy "Cô vẫn như trước đây. Có việc gì cần, cô cứ sai bảo tôi."
"Được." Cảnh Giai Đồng nói.
Giao thông đã được điều tiết ổn thỏa, con đường dần thông thoáng.
"Tiểu thư mau về đi, bên ngoài lạnh lắm." Liên Mộc Sinh nói.
Cảnh Giai Đồng đáp lời.
Liên Mộc Sinh nhìn the0 cô ấy lên ô tô, lúc này mới xoay người định lên xe của mình.
Xe của anh ấy là xe cũ tɾong quân đội, Đốc quân cấp cho anh ấy lái.
Anh ấy vốn biết lái xe, cho nên cũng không dùng tài xế.
Anh ấy vừa đi tới cạnh xe, phía sau đột nhiên có người gọi "Anh Liên."
Liên Mộc Sinh nhanh chóng quay đầu lại.
Cảnh Giai Đồng đang đi về phía anh ấy.
Chỉ vài bước chân ngắn ngủi, tɾong khoảnh khắc ngắn ngủi, đầu óc anh ấy chợt sôi sục.
Cảm xúc khó hiểu khiến anh ấy gần như vui sướng bước nhanh vài bước ra đón.
"Anh Liên, sau khi tôi chuyển đến phủ Đốc quân, tiểu viện bên đó có lắp đïện thoại, không đi qua đường dây riêng của phủ Đốc quân. Tôi để lại số cho anh." Cảnh Giai Đồng nói.
Liên Mộc Sinh "Được."
"Số đïện thoại ở phủ của anh cũng cho tôi." Cảnh Giai Đồng nói.