Chương 1083
Liên Mộc Sinh tìm giấy bút trên xe, viết cho cô ấy, lại ghi lại số của Cảnh Giai Đồng.
Đợi Cảnh Giai Đồng rời đi, mặt hồ tɾong lòng Liên Mộc Sinh dần dần phẳng lặng.
Anh ấy rất ngạc nhiên về sự trào dâng tɾong khoảnh khắc vừa rồi của mình, giống như đang mong chờ điều gì đó.
Thực ra các thiếu gia tiểu thư phủ Tây đều lớn lên dưới mí mắt của Liên Mộc Sinh, anh ấy làm lính cần vụ cho Đốc quân quá nhiều năm rồi.
Lúc Cảnh Giai Đồng nói muốn gả cho anh ấy, ngoài việc giật mình, anh ấy không có tơ tưởng gì, cũng không vì thế mà đắc ý.
Anh ấy biết rất rõ, đây là sự tình cờ nhất thời của cô bé nhỏ, sớm muộn gì cũng hối hận.
Đợi Cảnh Giai Đồng hối hận thật rồi, anh ấy cũng chẳng thấy hụt hẫng bao nhiêụ
Thế nhưng vừa rồi khi cô ấy quay lại, Liên Mộc Sinh lại hy vọng cô ấy có thể nói chút gì đó.
Cô ấy có chút ý tiếc nuối cũng được...
Anh ấy ngồi một lát, lúc này mới khởi động xe trở về.
Gần đến Tết, thời tiết trở nên âm u ẩm ướt, tɾong chăn của Nhan Tâm đã đặt bình nước nóng, nhưng vẫn lạnh.
Cô tỉnh dậy giữa đêm, người lạnh toát.
Khi Cảnh Nguyên Chiêu mất tích là mùa nóng nhất tɾong năm, giờ đã đến mùa lạnh nhất mà anh vẫn bặt vô âm tín.
Cái lạnh như nước bao bọc lấy Nhan Tâm từ bốn phương tám hướng, khiến cô ngạt thở.
Cô cứ ngỡ kiếp trước của mình đã đủ khổ rồi, nhưng kiểu lơ lửng không lên không xuống, lúc nào cũng bị tre0 ngược cành cây, lúc thì tràn trề hy vọng, lúc lại tuyệt vọng thế này mới là đau khổ nhất.
Khổ hơn bất kỳ kiếp nạn nào cô từng trải qua.
Cô thức trắng đêm.
Cảnh Nguyên Chiêu đang chìm tɾong giấc mộng nặng̝ nề.
Anh nhìn thấy Nhan Tâm bế con, đứng trên đường xem người ta đón dâụ
Đoàn đón dâu rất dài, tiếng pháo nổ vang trời, con của Nhan Tâm còn nhỏ, cô bịt tai thằng bé lại, nhưng đứa trẻ rất tò mò.
"Thiếu soái phủ Đốc quân cưới vợ đấy." Có người nói với Nhan Tâm.
Cảnh Nguyên Chiêu nhìn thấy Nhan Tâm cũng giống như đứa trẻ, ngóng nhìn về phía xa.
Chú rể cưỡi ngựa, đi bên cạnh chiếc ô tô.
Cảnh Nguyên Chiêu nhìn thấy chính mình.
Anh đang kết hôn, cưới Nhan Uyển Uyển.
Nhan Tâm không hề hay biết, chen chúc tɾong đám đông xem náo nhiệt. Cô đang gánh chịu nỗi đau của cuộc sống, còn anh thì vui vẻ đi cưới vợ.
Cảnh Nguyên Chiêu cảm thấy đau đớn.
Như thể trái tim anh bị đập nát từng mảnh.
Anh cưỡi ngựa xem hoa, nhìn thấy mười mấy năm của Nhan Tâm.
Hiệu thuốc của cô, con trai của cô, cùng sự trung thành của chị Trình và Bán Hạ.
Thịnh Nhu Trinh xuấthiện, bộ mặt đó là sự ghen tị kìm nén và coi thường, vậy mà Nhan Tâm lại coi cô ta là ân nhân.
Nhan Uyển Uyển cũng xuấthiện. Mỗi lần cô ta xuấthiện đều là mượn danh nghĩa Cảnh gia ức hiếp Nhan Tâm, làm cô tổn thương đến mức không còn chỗ nào lành lặn.
Có một lần, bên ngoài hiệu thuốc của Nhan Tâm, Cảnh Nguyên Chiêu đi tìm Nhan Uyển Uyển, bị Nhan Uyển Uyển ngăn cản. Lúc đó Nhan Tâm và anh cách nhau một cánh cửa sổ.
Cũng có một lần, tại phủ của Đường Bạch và Thịnh Nhu Trinh, Nhan Tâm từ cửa sổ tầng hai nhìn thấy anh. Cô không biết đó là ai, nhưng Cảnh Nguyên Chiêu biết.
Anh gào lên điên cuồng "Thằng ngu này, mày quay đầu lại nhìn một cái đi Mày quay lại nhìn đi chứ "