Chương 1086
Vốn dĩ buổi sáng có thể xử lý xong danh sách quà Tết, nhưng Nhan Tâm cứ liên tục thất thần.
Cô sợ tɾong lúc bối rối sẽ xảy ra sai sót, bèn nói với các quản sự "Nghỉ ngơi trước đi, chiều rồi tính."
Cô làm việc đâu ra đấy, thời gian qua quản lý việc nhà có chừng mực, các quản sự đều kính trọng cô, nhao nhao vâng dạ.
Nhan Tâm đặt sổ sách xuống, đi tìm phu nhân.
"... Trong lòng con hoảng loạn lắm, không biết tại sao." Tay cô đặt lên ngực. Nhẹ nhàng ấn vào, nơi đó có mặt dây chuyền đầu đạn mà Cảnh Nguyên Chiêu để lại.
"Giấc mơ thường trái ngược với hiện thực." Phu nhân nghe xong, trên mặt lại có chút mong chờ "Tìm kiếm lâu như vậy rồi, nói không chừng sắp có kết quả rồi đấy."
Trong mắt Nhan Tâm dâng lên một tầng lệ mỏng "Mẹ, biết đâu là thật, chúng ta có thể tìm thấy anh ấy rồi."
Phu nhân thấy cô như vậy, cũng không kìm được chua xót "Sẽ tìm được, chúng ta nhất định sẽ tìm được nó."
Nhan Tâm ở lại viện của phu nhân cả buổi sáng, trò chuyện cùng bà ấy.
Hai người an ủi lẫn nhaụ
"Đợi A Chiêu về, hai đứa mau chóng kết hôn đi, đừng chọn ngày nữa. Mẹ thực sự chờ đến sợ rồi." phu nhân nói.
Nhan Tâm "Vâng."
Hai người nói đến đây, đều không nhịn được mỉm cười.
Lúc phu nhân tuyệt vọng, Nhan Tâm sẽ động viên bà ấy, lúc Nhan Tâm không có lòng tin, phu nhân cũng sẽ kéo cô ra khỏi cảm xúc tiêu cực.
Họ dìu dắt nhau, vượt qua đến tận hôm nay.
Cơm trưa ăn ở chỗ phu nhân, cơm nước khá thanh đạm.
"Trước tết con còn việc gì không? Mau chóng làm cho xong, chuẩn bị ăn Tết." Phu nhân còn hỏi cô.
"Cũng không có việc gì lớn, chỉ là người hầu Bán Hạ bên cạnh con, con muốn gả cô ấy cho phó quan trưởng Lang Phi Kiệt." Nhan Tâm nói.
Nhan Tâm chuyển đến phủ Đốc quân, phó quan của cô làm việc ở ngoài viện, vẫn nghe lệnh bên phía cô, không làm việc khác.
Lang Phi Kiệt quản lý mười mấy người này, được coi là phó quan trưởng của Nhan Tâm.
Dù Cảnh Nguyên Chiêu không có ở đây, Nhan Tâm có phu nhân chống lưng, phó quan của cô cũng không ai dám bắt nạt.
Trước đây, Cảnh Nguyên Chiêu từng nói để Nhan Tâm gả Bán Hạ cho Lang Phi Kiệt.
Nhan Tâm nói chờ đã, xem ý của Bán Hạ thế nào.
Bán Hạ và Lang Phi Kiệt là nam nữ thanh niên, hai người đều không xấu, tính cách cũng không khó gần, có thể bồi dưỡng tình cảm.
Bà Phùng chọc thủng lớp giấy cửa sổ đó, lúc đầu tiếp xúc hai người có chút e thẹn, dần dần cũng nảy sinh chút tình cảm.
Nếu không phải Nhan Tâm bắt gặp Lang Phi Kiệt lén mua điểm tâm cho Bán Hạ mà không đưa cho cô chủ là cô đây, cô cũng không biết hai người họ lén lút thân thiết đến vậy.
"Con cho Bán Hạ một khoản tiền làm của hồi môn. Nhà cửa do Lang Phi Kiệt tự đi lo liệu, hai người họ cũng coi như có một cái nhà.
Sau khi cưới, Bán Hạ vẫn qua lại chỗ con, ngày nào cũng đến điểm danh. Cô ấy vốn dĩ may vá quần áo g͙iày tất, chải đầu cho con.
Giờ quần áo may ở tiệm may bên ngoài, g͙iày thì mua, cô ấy chỉ làm tất cho con thôi. Những việc khác của cô ấy con giao cho Vi Minh rồi." Nhan Tâm nói.
Phu nhân "Sắp xếp rất thỏa đáng."
Lại nói "Mẹ chi một bộ trang sức vàng, thêm vào của hồi môn cho con bé."
"Cảm ơn mẹ." Nhan Tâm nói.