⬅ Trước Tiếp ➡

"Chăm sóc anh ta cho tốt. Nếu có chút sai sót thì Bối Lặc gia sẽ làm thịt các người." Người thanh niên nói.
Sau khi cậu ấy đi, hai giọng nam canh giữ Cảnh Nguyên Chiêu lại phàn nàn.
"Thằng què chết tiệt, làm như mình giỏi lắm "
"Cậu ta làm việc bên cạnh Bối Lặc gia, rất được tin tưởng, là do tướng quân Sato giới thiệu cho Bối Lặc gia đấy."
"Cậu ta rốt cuộc là người Đông Dương hay người Hoa?"
"Người Hoa, nghe nói nó từ Quảng Thành tới."
Mấy ngày nay, Cảnh Nguyên Chiêu có thể cảm nhận được sự coi trọng của người thanh niên này đối với mình, lần nào cũng phải kiểm tra cơ thể anh.
Thằng què, Quảng Thành, điều này khiến anh lập tức nhớ tới cậu bé thọt chân ở Quảng Thành năm xưa.
Sau khi anh rời khỏi Quảng Thành, cậu bé thọt chân đó liền bặt vô âm tín, Cảnh Nguyên Chiêu tưởng cậu ấy đã chết.
Dù là tɾong hiện thực hay tɾong giấc mộng hư ảo, anh chưa từng thấy cậu bé đó xuấthiện bên cạnh Nhan Tâm nữa.
Ngược lại là Chu Quân Vọng, lờ mờ thăm dò quan hệ giữa Nhan Tâm và Đảng Bảo Hoàng.
Đầu óc Cảnh Nguyên Chiêu rất rối loạn.
Ngày hôm sau, người thanh niên lại đến thăm anh, lại muốn xem lưng anh có bị lở loét không, trên người có mùi lạ không, Cảnh Nguyên Chiêu quay lưng về phía tùy tùng mở mắt ra.
Người thanh niên và anh nhìn nhaụ
Cảnh Nguyên Chiêu chớp chớp mắt, rồi lại nhắm lại.
Ngón tay anh hoạt động cả đêm, đã có chút sức lực.
Anh dùng sức nắm lấy tay người thanh niên một cái.
Người thanh niên sững sờ tɾong giây lát, rồi đặt anh nằm thẳng lại.
"Ngày kia phải đưa anh ta đến bệnh viện kiểm tra định kỳ." Người thanh niên đứng dậy, nói với hai tên tùy tùng "Các người chuẩn bị cho tốt."
Hai tên tùy tùng vâng dạ.
Cảnh Nguyên Chiêu kiên nhẫn đợi hai ngày.
Sự g͙iày vò đằng đẵng, anh nghe thấy tiếng người ồn ào, nhưng anh vẫn luôn giả vờ hôn mê.
Mãi cho đến khi có người chọc chọc vào người anh, nói rất nhỏ một câu tiếng Quảng Thành.
Cảnh Nguyên Chiêu mở mắt ra.
Trong phòng bệnh có mùi thuốc sát trùng, người đàn ông trẻ tuổi nhìn anh.
"Nhìn thấy không?" Cậu ấy khua khua ngón tay.
"Thấy, A Tùng." Anh gọi tên cậu bé thọt chân.
Nhan Tâm đã gọi cậu ấy như vậy.
"Suỵt " Người đàn ông thọt chân lại khép mắt anh lại "Đợi thêm ba ngày nữa, chập tối nói chuyện. Tiếp tục giả vờ đi, đừng cử động."
Trong lòng Cảnh Nguyên Chiêu nóng như lửa đốt, nhưng cũng biết mình đã rơi vào hang hùm miệng sói, anh phải thận trọng.
Hiện giờ anh đang ở đâu? Bệnh viện kiểu này không giống ở Nghi Thành lắm, cũng không giống Quảng Thành lắm. Người bên cạnh, có người nói tiếng Quan thoại, có người không.
Trong không khí có chút lạnh, đây là mùa nào rồi?
Nhan Tâm đang ở đâu?
Đêm đó, Nhan Tâm lại mơ thấy Cảnh Nguyên Chiêụ
Không biết tại sao, Cảnh Nguyên Chiêu tɾong giấc mơ lần này đặc biệt bi thương.
Sau khi anh mất tích, thỉnh thoảng cô vẫn nhìn thấy anh tɾong lúc nửa tỉnh nửa mơ, tưởng anh vẫn còn ở bên cạnh, nhưng gặp anh tɾong giấc mộng sâu nặng̝ thế này thì đây là lần đầu tiên.
Hơn nữa, trông anh vô cùng thất thế, tiều tụy.
Nhan Tâm tỉnh dậy, cả buổi sáng hồn xiêu phách lạc.
Sắp đến Tết, sau khi tặng quà Tết xong, việc nhà ở phủ Đốc quân đều có thể niêm phong sổ sách, Nhan Tâm và phu nhân đều có thể nghỉ ngơi một tháng.


⬅ Trước Tiếp ➡