Chương 1088
Đêm giao thừa năm ngoái, Cảnh Nguyên Chiêu đưa cô đến tắm suối nước nóng, ở nơi này cùng cô thề non hẹn biển.
Nhan Tâm nhìn hồ nước bốc hơi nghi ngút cách đó không xa, tɾong lòng bí bách khó chịụ Cô rất muốn ra ngoài đi dạo, hít thở không khí.
Cô bảo người hầu báo với phu nhân một tiếng, nói cô sẽ xuống hồ saụ
Nhan Tâm dẫn the0 Bạch Sương, tản bộ trên đường núi.
"Tiểu thư, đằng kia có người." Bạch Sương đột nhiên nói nhỏ với Nhan Tâm.
Nhan Tâm dừng bước, phát hiện có một người đang đứng trên đường núi đối diện, nhìn về phía họ.
Ánh mắt anh ta lạnh lẽo, sắc lẹm như dao chém vào mặt.
Tay Bạch Sương đặt lên khẩu súng bên hông.
"Không sao đâu, kẻ bại tướng dưới tay ấy mà, đừng căng thẳng." Nhan Tâm trấn an Bạch Sương.
Nhan Tâm và Bạch Sương tình cờ gặp Quách Đình trên con đường núi dẫn lên khu nghỉ dưỡng suối nước nóng Thừa Sơn.
Quách Đình nhìn chăm chăm về phía này, ánh mắt khó lường.
Dạo gần đây Nhan Tâm gần như không gặp anh ta. Lần trước nghe Bạch Sương kể cô ấy có tình cờ gặp một lần.
Quách Đình bước tới vài bước, vòng qua ngã rẽ, tiến về phía Nhan Tâm và Bạch Sương.
"Đại tiểu thư, Bạch Sương, đã lâu không gặp." Vẻ mặt Quách Đình lạnh nhạt, ánh mắt lại lướt qua khuôn mặt Bạch Sương "Dạo này vẫn khỏe chứ?"
"Cũng không có gì Gần đây Quách thiếu gia làm việc ở đâu vậy?" Nhan Tâm hỏi.
"Cô hại tôi mất hết mặt mũi, giờ còn chỗ nào nhận tôi làm việc chứ? Tôi nhàn rỗi ở nhà, lo liệu việc nhà thôi." Quách Đình cười nói.
Nụ cười của anh ta toát lên vẻ âm độc khó tả.
"Tôi?" Nhan Tâm bật cười "Quách thiếu gia, chẳng lẽ anh không phải làm nhiều việc bất nghĩa, tự chuốc lấy quả báo sao?"
Quách Đình thu lại nụ cười.
Anh ta lại liếc nhìn Bạch Sương.
Ánh mắt chuyển về phía Nhan Tâm, Quách Đình nói "Đại tiểu thư đúng là may mắn. Người khác bất hạnh, chỉ riêng cô từng bước thăng tiến. Chỉ có điều, cô đi đến đâu, ở đó lại có người gặp xui xẻo, Đại tiểu thư thật sự nên đi lễ Phật cầu an."
"Có lẽ là do tôi phúc trạch dài lâụ Người tốt với tôi, vận thế ngày càng tốt, người xấu với tôi thì gặp báo ứng.
Quách thiếu gia, chi bằng anh đổi cách nghĨ, cung kính bái lạy tôi, biết đâu anh cũng sẽ bắt đầu gặp may mắn, thay vì gặp tai ương." Nhan Tâm nói.
Quách Đình "Thật là miệng lưỡi sắc bén, đổi trắng thay đen."
"Quách thiếu gia giờ vẫn còn gia sản, không cần thiết phải nóng nảy như vậy. Đợi đến ngày nào đó nhà anh h0àn toàn sụp đổ thì hãy đến diễn màn kịch này cho tôi xem." Nhan Tâm cười nhạt.
Cô gọi Bạch Sương "Đi thôi, trở về."
Bạch Sương cảnh giác nhìn Quách Đình.
Quách Đình cũng đang nhìn cô ấy.
Không biết tại sao, anh ta vẫn cảm thấy Bạch Sương sắc sảo nhanh nhẹn, nhìn cô ấy là thấy thích. Nhưng anh ta không còn muốn cưới cô ấy nữa mà là muốn chiếm đoạt cô ấy, hành hạ cô ấy.
Anh ta nhìn chằm chằm vào Bạch Sương.
Lông mày Bạch Sương gần như nhíu chặt lại.
Quách Đình nhìn biểu cảm này của cô ấy, hận không thể nhốt cô ấy vào ngục tối, quất roi da lên người cô ấy, thuần phục cô ấy h0àn toàn.
Cô ấy nên giống như một con chó ngoan ngoãn, nằm rạp trên đầu gối anh ta, chứ không phải nhe nanh múa vuốt với anh ta như vậy.
Anh ta lặng lẽ nhìn Bạch Sương.
"... Người này có vẻ hơi điên rồi." Nhan Tâm nói với Bạch Sương.