Chương 1089
Bạch Sương nhớ lại ánh mắt đó của anh ta, vô cùng nôn nóng nói "Xử lý anh ta đi."
Nhan Tâm "Đợi thêm chút nữa. Có xử lý anh ta hay không, điều đó phải phụ thuộc vào thái độ của Đốc quân đối với sư trưởng Quách. Bây giờ vẫn chưa phải lúc."
Lại nói "Mối họa lớn nhất của phủ Tây là Cảnh Trọng Lẫm vẫn chưa lên tàu rời đi, tạm thời đừng động vào Quách gia, chúng ta không cần thêm kẻ thù."
Bạch Sương vâng lời.
Gặp Quách Đình khiến Nhan Tâm nhận ra, cô vẫn chưa có tư cách đắm chìm tɾong nỗi nhớ Cảnh Nguyên Chiêụ
Cô còn rất nhiều việc chưa làm.
Rất nhiều người thù ghét cô, chờ cô ngã xuống, rồi xông lên giẫm đạp.
Cô phải xốc lại tinh thần.
Cô không thể thỏa mãn với việc đánh bại Cảnh Trọng Lẫm mà lơ là cảnh giác.
"... Cho dù phủ Tây không còn Cảnh Trọng Lẫm, cũng không thể yên ổn. Dã tâm của những người khác ở phủ Tây đã bùng cháy dữ dội rồi." Nhan Tâm lại nói.
Bạch Sương lẳng lặng lắng nghe.
Hít sâu một hơi, không khí hơi lạnh tràn vào phổi, tinh thần Nhan Tâm tốt hơn rất nhiềụ
Cô quay về ngâm suối nước nóng.
Phu nhân và Cảnh Giai Đồng ngâm một lát, hai người lười biếng dựa vào thành bể uống nước quýt.
"Sắp đến Tết rồi." Cảnh Giai Đồng nói.
Cứ đến Tết, Đốc quân sẽ không đến phủ Tây.
Mẹ của Cảnh Giai Đồng chắc chắn sẽ phát điên, ở nhà mắng chó chửi gà, anh em bọn họ đều là bao cát trút giận.
Anh hai có thể trấn áp được mẹ. Nhưng những dịp lễ tết, anh hai cũng sẽ để mẹ xả giận.
Cảnh Giai Đồng dần dần phát hiện ra, lúc bị mắng thì không khóc không nhúc nhích, cho dù bị đánh cũng giả chết, mẹ cô ấy sẽ lười hành hạ cô ấy.
"Cửa ải cuối năm khó qua." Phu nhân nói.
Họ ở lại khu nghỉ dưỡng suối nước nóng một đêm.
Hôm sau, Đốc quân trở về thành đến đón phu nhân, Thịnh Viễn Sơn cũng tới.
Nhan Tâm và Cảnh Giai Đồng rất biết điều, đi the0 Thịnh Viễn Sơn rời đi trước, để lại Đốc quân và phu nhân ở lại đây nghỉ ngơi thư giãn.
"... Cháu may quần áo mới chưa?" Đưa Cảnh Giai Đồng về xong, Thịnh Viễn Sơn đưa Nhan Tâm về lầu nhỏ của cô, đặc biệt hỏi.
"Cháu có rất nhiều quần áo mới." Nhan Tâm nói.
Thịnh Viễn Sơn bèn nói "Có may áo ch0àng màu đỏ tươi không? Đêm giao thừa mặc đi ngắm đèn, thú vị lắm."
"Có ạ." Nhan Tâm nói.
Thịnh Viễn Sơn "Vậy cháu có thể sẽ có hai cái."
Nhan Tâm ?
"Cậu tặng cháu một cái, đã gửi trước đến viện của cháu rồi." Anh ấy nói.
Nhan Tâm cảm ơn.
"Châu Châu Nhi, không cần khách sáo với cậụ Cậu đã nói rồi, chúng ta là người một nhà." Anh ấy nói.
Ánh mắt anh ấy dịu dàng rơi trên khuôn mặt cô, tràn đầy tình cảm quyến luyến.
Nhan Tâm tránh ánh mắt anh ấy "Vâng. Cậu và A Chiêu mãi mãi là người một nhà, chúng ta cũng mãi mãi là người một nhà."
Thịnh Viễn Sơn lẳng lặng cười.
Anh ấy tặng Nhan Tâm một chiếc áo ch0àng lông vũ màu đỏ tươi, đường may vô cùng tinh xảo.
Nhan Tâm vẫn cất đi.
Cô cất hết vào đáy hòm, đợi Cảnh Nguyên Chiêu trở về đã.
Về đến lầu nhỏ, hầu gái Vi Minh nói với cô "Lục gia gửi thiệp mời, mời cô đến ăn cơm."
Sau khi phủ Đốc quân nghỉ Tết, Nhan Tâm khá rảnh rỗi, cô cũng cần ra ngoài giao thiệp.
Lục gia, Trình Tam Nương và La gia thường xuyên mời cô đến làm khách, cô đều không đi, bây giờ cần phải xã giao một chút.