Chương 1091
Rất xin lỗi cậu, cháu không thể đính hôn với cậụ Không phải cậu không tốt. Người con gái nào trên đời này được cậu để mắt tới, đều sẽ cảm thấy vinh hạnh sâu sắc."
Ngừng một chút, cô lại nói "Cậu nói rất đúng, nếu không trừ khử Cảnh Trọng Lẫm, sau này ắt sẽ thành tai họa. Điều này có thể dự đoán được.
Giống như Thịnh Nhu Trinh lúc trước, chúng ta đều có thể nghĩ đến sự không cam lòng của cô ta, nhưng lại lo trước sợ sau, đến khi cô ta giáng cho tất cả chúng ta một đòn nặng̝ nề."
Cảnh Trọng Lẫm không diệt trừ triệt để, chỉ đưa đi cũng là thả hổ về rừng, tương lai lại tai họa liên miên.
Nên trừ khử anh ta.
Nhan Tâm ủng hộ quyết định này của Thịnh Viễn Sơn.
"Cháu sẽ sợ sao?" Thịnh Viễn Sơn hỏi "Nếu không phòng ngừa chu đáo, đến lúc đó chúng ta cũng sẽ rối loạn."
Lại cười cười "Cháu đính hôn với cậu, A Chiêu trở về, cứ nói cậu phóng túng, lỗ mãng bạo ngược, rồi hủy hôn với cậụ
Cậu là đàn ông, lại định cả đời không lấy vợ. Mang tiếng xấu sẽ càng có uy lực tɾong quân đội. Như vậy, Đốc quân cũng không tiện đuổi cháu đi nữa."
Nhan Tâm siết chặt ngón tay.
Lòng bàn tay đau nhói, đau đến mức ngực cô tức nghẹn.
Đổi lại là người đàn ông khác nói những lời này, cô có thể ứng đối tự nhiên, nhưng anh ấy là Thịnh Viễn Sơn.
Nhan Tâm biết đằng sau sự trù tính, cũng có sự hèn mọn không thể nói với ai của anh ấy.
Cô lại nhớ đến lúc anh ấy bệnh nặng̝, yếu ớt nói với cô "Cậu sẽ ngoan, Châu Châu Nhi".
Nhan Tâm dùng sức siết chặt ngón tay "Cháu không thể Cậu đã làm đủ nhiều vì chúng cháu rồi, tuyệt đối không thể được đằng chân lân đằng đầu, để cậu tiếp tục hy sinh."
Thịnh Viễn Sơn rũ mắt xuống.
Ánh mắt anh ấy xuyên qua kính chắn gió trước, nhìn mặt đất cách đó không xa. Ánh đèn đường chiếu qua kính vào, đường nét sườn mặt anh ấy sắc sảo.
Im lặng một lát, anh ấy cười nói "Nếu cậu cam tâm tình nguyện thì sao?"
Nhan Tâm "Cậụ.."
"Không cần vội trả lời. Bên phía Đốc quân đã đặt vé tàu rồi, mùng chín tháng Giêng Cảnh Trọng Lẫm sẽ xuấtphát đi Đức. Cậu sẽ tranh thủ thời gian sắp xếp bố trí." Thịnh Viễn Sơn nói.
Lại nói "Cháu không cần trả lời cậu trước, cứ suy nghĩ về đề nghị này.
Nếu Cảnh Trọng Lẫm vừa chết thì mọi việc đều sẽ lập tức thay đổi, cháu có thể lấy đề nghị này ra bất cứ lúc nào để làm bùa hộ mệnh cuối cùng, giải nguy cho mình."
Anh ấy ngước mắt lên, hơi quay đầu, ánh mắt rơi trên khuôn mặt cô "Có thể giúp cháu mới là vinh hạnh của cậu, Châu Châu Nhi."
Anh ấy lại khởi động xe, quay về.
Suốt dọc đường, anh ấy không nói thêm nửa lời, lặng lẽ lái xe về phủ Đốc quân.
Nhan Tâm gần như chạy chậm về lầu nhỏ của mình.
Không phải không biết cách đối phó với người ái mộ, cô chỉ là không biết phải ứng xử thế nào với Thịnh Viễn Sơn.
Cô rất kính trọng Thịnh Viễn Sơn, anh ấy không phải kẻ háo sắc. Ngược lại, anh ấy không có loại du͙c vọng bồng bột đó với Nhan Tâm, Nhan Tâm ở bên cạnh anh ấy sẽ không cảm thấy sợ hãi.
Anh ấy sẽ không làm hại Nhan Tâm.
Anh ấy dường như đối với Nhan Tâm là một sự đòi hỏi và ràng buộc về linh hồn.
Ngoài sự kính trọng, Nhan Tâm cũng cần anh ấy, cùng anh ấy chống lại sự gặm mòn của phủ Tây.