Chương 1090
"Tôi đi gọi đïện thoại." Nhan Tâm nói.
Điện thoại gọi đến Lục gia, Lục Bồng nghe máy.
"Chị Nhan, tối nay chị đến không? Tối nay Tiểu Tống và Đường Bạch đều đến, náo nhiệt lắm." Lục Bồng nói.
Nhan Tâm muốn một chút náo nhiệt.
Loại náo nhiệt này không phải đặc biệt chuẩn bị cho cô, cô có thể tận hưởng, không cần tham gia, chắc sẽ rất vui vẻ.
Cô đồng ý.
"Tôi sẽ đến." Nhan Tâm nói.
Không ngờ lại gặp Thịnh Viễn Sơn ở Lục gia.
Anh ấy đến tìm Tổng tham mưu trưởng nói chút chuyện, trò chuyện đến rất muộn, nghe nói Lục gia hôm nay mời khách, Nhan Tâm cũng đến, Tổng tham mưu trưởng Lục bèn giữ anh ấy lại ăn cơm, anh ấy đồng ý.
Con trai cả Lục gia cũng đã trở về.
Cả phòng đầy người, ồn ào náo nhiệt, tiếng cười không ngớt.
Bày hai bàn tiệc.
Nhan Tâm ngồi cùng bàn với Lục Bồng, Lục Tinh và các cô gái khác, Thịnh Viễn Sơn ngồi cùng bàn với Tổng tham mưu trưởng Lục, phu nhân và các thiếu gia Lục gia.
"... Tối nay Tiểu Tống và Đường Bạch đều có thể ở lại nhà mà." Lục Tinh không biết tại sao lại nói ra câu này.
Tiểu Tống và Đường Bạch đều rất ngượng ngùng, liên tục xua tay "Không cần đâu, không cần đâụ"
"Đợi các con kết hôn, sẽ để dành phòng cho các con." Lục phu nhân nói.
Mọi người lại cười ồ lên.
Lục Bồng lén véo e0 Lục Tinh, nói cô ấy ngốc nghếch "Em nói chuyện động não chút đi."
Ăn được nửa bữa, Lục Tinh đến chọc Đường Bạch, gọi anh ấy đi mất, hai người họ không quay lại, Tiểu Tống và Lục Bồng cũng chuồn mất.
Hôm đó trở về, Thịnh Viễn Sơn vẫn lái xe cho Nhan Tâm.
Anh ấy nói "Thật ngưỡng mộ người trẻ tuổi."
"Cậu cũng là người trẻ tuổi mà."
Anh ấy có làn da trắng lạnh, trông không g͙ià, dáng vẻ khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi.
Nhưng anh ấy chắc đã ngoài ba mươi rồi.
"Nhưng kém xa bọn họ về việc biết hưởng thụ cuộc sống." Thịnh Viễn Sơn nói "Gió xuân không lay được lá thu, cậu g͙ià thật rồi."
Nhan Tâm không tiếp lời được.
"Châu Châu Nhi, hỏi cháu một chuyện." Anh ấy lại nói.
"Cậu hỏi đi ạ."
Thịnh Viễn Sơn dừng xe dưới ánh đèn đường.
Nhan Tâm chờ câu hỏi của anh ấy.
"Cháu có bằng lòng đính hôn với cậu không?" Thịnh Viễn Sơn hỏi cô.
Nhan Tâm kinh ngạc.
Câu hỏi này như sấm sét giữa trời quang, sắc mặt cô chắc chắn tɾong nháy mắt trắng bệch.
Cô ngẩn ngơ quay mặt sang nhìn Thịnh Viễn Sơn.
Thịnh Viễn Sơn không cười, đôi mắt đen láy tĩnh lặng, không gợn chút cảm xúc.
"Cậu định giết Cảnh Trọng Lẫm." Thịnh Viễn Sơn nói "Nhổ cỏ không tận gốc, hậu hoạ khôn lường. Nhưng cậu rất sợ phủ Tây mê hoặc Đốc quân, đổ tội chết người lên đầu cháụ
Nếu Đốc quân đuổi cháu đi, chị nhất định muốn bảo vệ cháu, hai vợ chồng họ bất hòa sẽ càng khiến phủ Tây có cơ hội thừa nước đục thả câụ Cho nên cậu muốn hỏi cháu, có thể để cậu bảo vệ cháu không?"
Trái tim đang đau nhói của Nhan Tâm dịu lại vài phần.
Vẻ mặt cô bình tĩnh hơn một chút.
"Cháu sợ à?" Thịnh Viễn Sơn cười.
Nhan Tâm "Một chút ạ. Cậu, sau này cậu nói chuyện thì nói sự việc trước rồi hãy nói kết luận."
"Xin lỗi."
"Là cháu phải nói xin lỗi. Cháu đã đính hôn với A Chiêu, mẹ và Đốc quân đều làm chứng rồi. Anh ấy còn sống, cháu là vị hôn thê của anh ấy, anh ấy chết rồi, cháu là quả phụ của anh ấy.