Chương 1093
Bà ấy vẫn cần Nhan Tâm quản việc nhà.
Nhan Tâm làm việc quả thực rất giỏi, không ai có thể thay thế cô.
Hạ Mộng Lan không được, hai cô con gái của Đốc quân cũng không được lắm.
"Xem thêm đã." Đốc quân nghĩ "Trước tết nếu bình an vô sự thì thôi. Nếu có tai họa gì thì không thể cầu may được."
Ông ấy lấy ra một khoản tiền lớn từ kho riêng, dự định dùng cho Nhan Tâm và Cảnh Giai Đồng đi học.
Ông ấy đang suy nghĩ, phu nhân nhẹ nhàng khoác tay ông ấy.
Bà ấy nói "Đợi Châu Châu Nhi và A Chiêu kết hôn, chúng ta giao hết gia nghiệp cho chúng nó. Đến lúc đó, chúng ta cũng đến chân núi Thừa Sơn ở, trồng hoa, leo núi, chỉ hai chúng ta thôi."
Đốc quân nghe lời này, tɾong lòng nóng lên.
Ông ấy nắm chặt tay phu nhân "An hưởng tuổi g͙ià, thật tốt "
"Chỉ mong tôi sống được đến lúc đó." Phu nhân cười nói.
"Nói bậy, bà mới bao nhiêu tuổi? Ngày tháng còn dài." Đốc quân nói.
Tết Nguyên đán ngày càng đến gần.
Nhan Tâm đến thăm Trình Tam Nương, tặng quà cho cô ấy, tiện thể ghé thăm Phó Dung.
Chu Mục Chi đã rời Nghi Thành vào tháng trước, đi du học.
"Cậu ấy bảo em đợi à?" Nhan Tâm hỏi.
Phó Dung "Em nói với anh ấy rồi, em sẽ không đợi. Anh ấy đi học ở bên ngoài sẽ quen biết những cô gái mới, chăm sóc lẫn nhau nơi đất khách quê người, rất nhanh sẽ có tình cảm mới.
Anh ấy quá trẻ con mới bảo em đợi anh ấy. Em từ chối rồi. Có lẽ khi anh ấy trở về, bên cạnh sẽ có bạn gái, thậm chí chưa chắc anh ấy còn muốn trở về."
Nhan Tâm cười "Em bi quan quá."
"Đã từng thất vọng, nên em không muốn hy vọng nữa." Phó Dung cười nói, lại lấy trà ngon nhất của mình ra tiếp đãi Nhan Tâm.
Cô ấy nhìn Nhan Tâm, nói dạo này cô gầy đi.
Lại báo cho cô một tin vui "Chị Nhân sắp đính hôn rồi."
Nửa năm nay Nhan Tâm bận rộn đến mức chân không chạm đất, cắn răng không nản lòng, cũng không để ý đến chuyện của những người xung quanh.
"Chị ấy muốn tái hôn à?" Nhan Tâm cũng ngạc nhiên vui mừng "Chị ấy không nói với chị."
"Không tìm thấy chị." Phó Dung cười nói "Em gọi đïện hẹn chị ấy ăn cơm. Việc làm ăn dạo này của chị ấy tốt vô cùng, lại mở thêm một chi nhánh."
Còn nói "Trước kia, bên cạnh chị ấy có một người giúp đỡ, chính là cô vợ lẽ chị ấy đưa đến Khương gia, cách đây không lâu đã lấy chồng rồi."
Nhan Tâm nghe những chuyện này, từng chuyện từng chuyện giống như chiếc áo lông ấm áp, bao bọc lấy trái tim cô.
Đủ để sưởi ấm mùa đông lạnh giá này.
"Cuối cùng cũng không uổng công tranh đâύ một trận." Nhan Tâm nói.
"Đúng vậy."
Phó Dung gọi đïện thoại cho Miêu Nhân.
Miêu Nhân nói cửa hàng của cô ấy dạo này có phấn son và son môi mới ra, bảo Nhan Tâm và Phó Dung đến chỗ cô ấy lấy, tiện thể ăn cơm ở phố Vạn Nguyên luôn.
Phố Vạn Nguyên có một nhà hàng làm món Hoài Dương cực ngon.
Nhan Tâm cũng định tiện đường đến hiệu thuốc Ôn Lương Bách Thảo Đường ở phố Vạn Nguyên, xem tình hình hiệu thuốc.
Việc làm ăn của hiệu thuốc rất tốt.
Thầy thuốc ngồi khám Ngụy Hoành có y thuật cao minh, tɾong thời gian ngắn đã tạo được chút danh tiếng, không ít người lặn lội đường xa đến đây khám bệnh.
Thuốc thành phẩm của Nhan gia lại càng có hiệu quả trị liệu vượt trội, còn có mấy loại thuốc bí phương độc quyền.