⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm luôn có ý lôi kéo đồng nghiệp, không chỉ giao lưu y thuật, còn công khai bí phương pha chế vài loại thuốc thành phẩm, nhận được sự kính trọng của các đồng nghiệp.
Cô lại là con gái nuôi của phủ Đốc quân.
Dưới sự trợ giúp của quyền thế, tiền tài và y thuật tɾong nghề này, hô mưa gọi gió.
"Chị Nhan, hiệu thuốc này của chị lớn hơn hiệu thuốc trước kia." Phó Dung đi cùng Nhan Tâm dạo một vòng, nói như vậy.
"Đúng vậy, nó khá lớn." Nhan Tâm nói.
Dạo xong hiệu thuốc, liền đến một nhà hàng tên là "Thanh Nguyệt Lâú ăn món Hoài Dương.
Miêu Nhân đã đợi ở phòng bao từ lâụ
Ba người gặp mặt, tự nhiên có vô số chuyện để nói.
Nhan Tâm rất quan tâm đến việc làm ăn của Miêu Nhân, trò chuyện với cô ấy một lúc.
Phó Dung nghe đến nhập thần.
Làm một việc buôn bán, nhất định phải tinh thông. Làm thế nào để giữ khách, lôi kéo khách, cũng cần kỹ năng, Miêu Nhân đã tìm ra không ít bí quyết.
"Vẫn phải cảm ơn Dung Dung giúp đỡ. Sư phụ của Dung Dung, hương chủ Tôn đã đưa chị đi làm quen với rất nhiều quản lý của phòng khiêu vũ.
Thời buổi này, phấn son mà ca sĩ, vũ nữ đang nổi tiếng thích dùng, các phu nhân g͙iàu có đều tranh nhau mua. Xinh đẹp, có tiền quan trọng hơn tất cả, chả quan tâm cô là ca sĩ hay vũ nữ." Miêu Nhân cười nói.
Nhan Tâm "Người làm ăn, kiếm tiền là quan trọng, thế đạo thế nào chúng ta cũng không quyết định được. Điểm này chị Nhân rất tốt, không thanh cao."
"Chúng ta đều là những người bò ra từ vũng bùn, còn quản gì thanh cao?" Miêu Nhân cười nói "Kiếm miếng cơm ăn. Bản thân phải ăn cơm, người làm việc bên dưới cũng phải ăn cơm, thanh cao không lấp đầy được nhiều cái bụng như vậy."
Nhan Tâm bật cười.
Cô nhớ đến Miêu Nhân kiếp trước, vô cùng ngưỡng mộ hiệu thuốc của Nhan Tâm có thể nuôi sống bản thân, còn nuôi cả nhân viên và chưởng quầy...
Bây giờ chị ấy cũng làm được rồi.
Nói xong chuyện chính, món ăn cũng đã lên đủ. Mấy người ăn uống đều ít, lại không uống rượu, vẫn vừa ăn vừa nói chuyện.
"... Sắp đính hôn rồi à?" Nhan Tâm hỏi chuyện này.
Miêu Nhân có chút thẹn thùng "Vừa nãy định nói với em, lại không biết nói thế nào. Anh ấy là giáo viên trung học, vợ mất rồi, không có con."
"Bao nhiêu tuổi?"
"Nhỏ hơn chị ba tuổi." Miêu Nhân nói "Mấy hôm trước vừa qua sinh nhật hai mươi tư tuổi."
Nhan Tâm "Tuổi không lớn, sự nghiệp cũng khá tốt."
"Dạy học là công việc nhìn thấy điểm cuối, không phát tài được. Nhưng chị cũng không ham tiền, chỉ ham con người anh ấy." Miêu Nhân nói.
"Nhân phẩm, gia thế đều tìm hiểu kỹ chưa?"
"Tìm hiểu rồi, là hàng xóm gần nhà chị, tường liền tường sống mấy chục năm, chưa bao giờ cãi vã, hai nhà biết rõ gốc gác nhaụ" Miêu Nhân nói.
Phó Dung cũng hỏi "Vợ anh ấy mất thế nào?"
"Anh ấy đính hôn năm mười hai tuổi, hồi đó bọn chị đều bàn chuyện cưới xin sớm. Đằng gái từ nhỏ sức khỏe đã không tốt. Đổi lại là nhà khác, e rằng đã từ hôn rồi.
Nhưng anh ấy vẫn cưới về. Vợ anh ấy về nhà chồng là nằm liệt giường suốt, thỉnh thoảng cũng sang nhà hàng xóm ngồi chơi, bệnh rất nặng̝. Chuyện này, hàng xóm láng giềng đều biết. Cô ấy không cầm cự được hai năm thì ra đi." Miêu Nhân nói.
Phó Dung nghe xong, gật đầu nói "Đúng là gia đình nhân hậụ"


⬅ Trước Tiếp ➡