⬅ Trước Tiếp ➡

"Cho nên cha mẹ, anh trai chị đều lo liệu chuyện này. Bây giờ chị có thể kiếm tiền rồi, nếu không phải cả gia đình nhà trai có nhân phẩm tốt thì cha mẹ chị cũng sẽ không đồng ý đâu, sợ chị chịu thiệt thòi." Miêu Nhân nói.
Nhan Tâm không ngờ lại có kỳ duyên như vậy, cũng rất mừng cho cô ấy.
"Tháng ba sang năm làm đám cưới." Miêu Nhân lại nói.
Nhan Tâm và Phó Dung đều chúc mừng cô ấy.
Miêu Nhân mời hai người đến lúc đó nhất định phải đến uống rượu mừng.
Họ nhận lời.
Ăn cơm xong, ba người lại đến cửa hàng của Miêu Nhân, Miêu Nhân giữ lại vài mẫu mới cho họ thử trang điểm.
Lúc vào cửa, nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi được một thiếu gia ăn mặc thời thượng đi cùng, đang chọn son môi.
Cô gái sinh ra đã quyến rũ, ăn mặc sang trọng, thái độ kiêu ngạo chọn tới chọn lui, vẻ mặt không hài lòng lắm.
Nhìn thấy Nhan Tâm, cô gái hơi sững người.
Nhan Tâm và cô gái nhìn nhau một cái.
"... Nhan tiểu thư, vừa nãy còn đến hiệu thuốc của cô, nhân viên nói cô không ở đó, hóa ra cô ở đây." Cô gái cười nói.
Cô gái là Nhiếp Kiều, con gái yêu của Nhiếp Đốc quân Tấn Thành.
Cô ta và anh trai cô ta vẫn ở Nghi Thành chưa đi.
Cô ta luôn muốn leo lên Thịnh Viễn Sơn, đáng tiếc con người Thịnh Viễn Sơn tàn nhẫn, không dễ gì tiếp cận. Anh ấy không muốn để ý, Nhiếp Kiều không gặp được mặt anh ấy.
Mà người đi cùng cô ta, không phải anh trai cô ta mà là Cảnh Trọng Lẫm.
Cảnh Trọng Lẫm nhìn thấy Nhan Tâm, hiếm khi gật đầụ Anh ta đẩy kính, dáng vẻ đĩnh đạc sang trọng. Chỉ nhìn vẻ bề ngoài anh tuấn phi phàm, không nhìn ra cái vẻ vô dụng͟͟ bên tɾong.
"Nhiếp tiểu thư tìm tôi có việc gì?" Nhan Tâm hỏi.
"Không có gì, chỉ là tùy tiện đi dạo, tiện đường xem cô có ở đó không." Nhiếp Kiều cười nói.
Nhan Tâm "Bình thường tôi không đến hiệu thuốc. Nhiếp tiểu thư tìm tôi thì có thể đến phủ Đốc quân."
Nhiếp Kiều "Được, lần sau nhất định sẽ đến."
Nhan Tâm gật đầu, đi the0 Miêu Nhân và Phó Dung vào tɾong.
Nhiếp Kiều nhìn the0, sắc mặt hơi trầm xuống.
Cô ta chọn vài món, trả tiền rồi đi.
Lên xe ô tô, Nhiếp Kiều bắt đầu nổi giận "Có người đàn bà này cản trở, tôi càng không có cách nào tiếp cận Thịnh Viễn Sơn."
"Có thể trừ khử cô ta." Cảnh Trọng Lẫm nói.
Nhiếp Kiều "Các người cũng không phải chưa từng thử, đều đã chịu thiệt thòi rồi. Anh muốn mượn dao giết người, lợi dụng͟͟ tôi, anh tính sai rồi."
"Thật ra chúng ta có thể nghĩ một cách ổn thỏa hơn. Em gái tôi A Nghiên, nó rất biết cách đối phó với cha và vị phu nhân bên kia. Chúng ta nghe the0 sự điều phối của nó." Cảnh Trọng Lẫm nói.
Nhiếp Kiều cười khẩy "Một con nhãi ranh?"
"Không biết mưu tính thì trăm tuổi cũng vô dụng͟͟, tuổi nhỏ có liên quan gì? Nó rất thông minh." Cảnh Trọng Lẫm nói.
Nhiếp Kiều "..."
Nhan Tâm từ cửa hàng của Miêu Nhân trở về, mang cho phu nhân mấy loại phấn son.
"... Cây son này rất tốt, cũng là do chị Nhân tự pha chế, chị ấy giỏi làm mấy thứ này nhất." Nhan Tâm đưa đến trước mặt phu nhân.
Phu nhân cầm lên xem, cười nói "Nhãn hiệu này mẹ từng thấy rồi, gần đây rất được ưa chuộng."
"Vâng, chị ấy làm ăn phát đạt rồi." Nhan Tâm nói.
"Rất tốt." Phu nhân khen ngợi.


⬅ Trước Tiếp ➡