Chương 1103
Thịnh Viễn Sơn quá hợp ý Đốc quân Nhiếp, làm việc lại khiến người ta tâm phục khẩu phục, Đốc quân Nhiếp cảm thấy mười đứa con trai cũng không bằng một mình anh ấy.
Rất nhanh, Nhiếp Thiệu Văn đã đến, Nhiếp Kiều và Cảnh Trọng Lẫm khoan thai đến muộn, Thịnh Viễn Sơn đến cuối cùng.
Thức ăn lần lượt được dọn lên, không khí tɾong phòng bao rất tốt.
Đúng lúc này, có người nằng nặc đòi xông vào, bên ngoài có chút động tĩnh.
Dường như đã xảy ra xung đột với phó quan.
Cảnh Trọng Lẫm "Giọng nghe hơi quen, để tôi ra xem sao."
Lát sau anh ta quay lại, cười nói với phu nhân "Quách Đình đang ở bên ngoài. Anh ta nghe nói phu nhân cũng ở đây nên muốn vào chào hỏi một tiếng."
Phu nhân khẽ nhíu mày "Tôi đang tiếp khách quý ở đây."
Bà ấy liếc nhìn Tổng tham mưu, rồi nhìn sang Nhiếp Kiều và Nhiếp Thiệu Văn, tỏ ý tôn trọng họ, rồi mới nói tiếp "Bảo cậu ta về trước đi, có lòng là được rồi."
"Vâng." Cảnh Trọng Lẫm đáp.
Lát sau, Cảnh Trọng Lẫm lại vào, nói với phu nhân "Quách Đình vẫn muốn vào chào hỏi một tiếng."
Phu nhân "Thôi được, cho cậu ta vào."
Lúc Quách Đình bước vào, đúng lúc người phục vụ mang rượu và đồ uống lên, bị Cảnh Trọng Lẫm và Quách Đình chặn ở cửa.
"Chậm một chút, lát nữa hẵng mang lên." Cảnh Trọng Lẫm nói.
Có vẻ Quách Đình đã uống vài ly, bước vào chào hỏi phu nhân "Lâu rồi không gặp phu nhân, mẹ tôi luôn nhắc đến người, sức khỏe người vẫn tốt chứ ạ?"
"Cảm ơn cậu, tôi vẫn khỏe." Phu nhân cười nói.
Quách Đình lại lải nhải nói một tràng dài.
Ý ngoài lời là rất sợ phu nhân xa lánh nhà họ.
Anh ta lại đặc biệt nhìn về phía Nhan Tâm "Đại tiểu thư, khí sắc cô tốt thật đấy."
"Cảm ơn." Nhan Tâm nhạt nhẽo đáp.
Anh ta đi đến sau lưng Nhan Tâm, còn muốn nói gì đó, Cảnh Trọng Lẫm nhanh chóng bước tới, ấn vai anh ta lại.
Quách Đình có vẻ rất bất mãn, muốn hất tay Cảnh Trọng Lẫm ra "Anh làm cái gì thế? Tôi tự biết đi."
Trong lúc xô đẩy, kính của Cảnh Trọng Lẫm bị anh ta đánh rơi.
Cảnh Trọng Lẫm vội vàng cúi xuống nhặt, suýt nữa chui tọt vào gầm ghế Nhan Tâm, Nhan Tâm the0 bản năng tránh ra, lúc anh ta đứng dậy vẫn chạm vào tay áo Nhan Tâm.
Cổ tay áo bị chạm nhẹ một cái.
Nhan Tâm lẳng lặng nhìn họ, nở một nụ cười nhạt "Cẩn thận chút."
Cảnh Trọng Lẫm đe0 kính lên, gật đầụ
Quách Đình bị Cảnh Trọng Lẫm kéo ra ngoài, người phục vụ bưng rượu vào, rót cho từng vị khách.
Ánh mắt Cảnh Phỉ Nghiên liếc về phía Nhan Tâm và phu nhân.
Thấy họ vẫn bình thường, phu nhân còn nâng ly rượu vang đỏ người phục vụ mang đến chạm cốc với Tổng tham mưu Tấn Thành, Cảnh Phỉ Nghiên yên tâm.
Tửu lượng của phu nhân có hạn, bà ấy uống rượu vang đỏ từng ngụm nhỏ.
Cảnh Trọng Lẫm tiễn Quách Đình xong, cười tươi quay lại ngồi xuống.
Cảnh Phỉ Nghiên đề nghị mọi người nâng ly kính phu nhân.
Mọi người đều nâng ly rượu lên.
Sau đó, Cảnh Trọng Lẫm kính riêng phu nhân, Nhiếp Kiều cũng kính phu nhân, ánh mắt lại liếc về phía Thịnh Viễn Sơn đang ngồi im lặng nãy giờ.
Phu nhân uống cạn ly rượụ
Cảnh Phỉ Nghiên không nhìn bà ấy thêm nữa, sợ quá lộ liễu, chỉ lẳng lặng ăn thức ăn.
Phu nhân và Tổng tham mưu trò chuyện vui vẻ, ngược lại Cảnh Trọng Lẫm ngồi bên cạnh sắc mặt ngày càng khó coi.
"Nhị thiếu gia, cậu không khỏe sao?" Tổng tham mưu Tấn Thành hỏi.