⬅ Trước Tiếp ➡

Cảnh Trọng Lẫm lắc đầu "Không có gì."
Một lát sau, sắc mặt phu nhân cũng không được tốt lắm. Bà ấy cười đặt ly rượu xuống "Rượu tây uống không quen lắm, hơi choáng đầụ"
Tâm trạng Cảnh Phỉ Nghiên rất tốt.
Cảnh Trọng Lẫm bên cạnh đột nhiên ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh.
Mọi người kinh hãi.
"Cậu ấy sao thế?" Tổng tham mưu ngạc nhiên hỏi.
Mặt Nhiếp Kiều trắng bệch.
Cảnh Phỉ Nghiên cũng biến sắc thất thần.
Cảnh Trọng Lẫm đột nhiên ngã xuống đất.
Anh ta giống như bị thứ gì đó đánh tɾúng tim, bỗng nhiên tắt thở.
Mọi người tɾong phòng nhìn cảnh này, đều rất bất ngờ.
Nhan Tâm đứng dậy, đột nhiên lảo đảo, rồi nôn mửa dữ dội.
Phu nhân muốn đỡ cô, cũng cảm thấy trời đất quay cuồng, Thịnh Viễn Sơn bước tới, muốn làm gì đó nhưng đột nhiên quay người đi, cũng nôn mửa dữ dội.
Tổng tham mưu Tấn Thành nằm sấp trên bàn, dường như không dậy nổi, đau bụng dữ dội, rên ɾỉ đau đớn.
Nhiếp Kiều và anh trai thấy vậy, cũng cảm thấy rất khó chịu, ruột gan đột nhiên đau quặn thắt.
Chỉ có Cảnh Phỉ Nghiên là không sao.
Cô ta nhìn mọi người tɾong phòng, mặt mày tái nhợt.
“Người đâu, mau đến đây ” Phu nhân cố gắng nói, gọi phó quan.
Phó quan vội vàng bước vào.
“Xem Trọng Lẫm thế nào, mau xem nó…” Sắc mặt phu nhân tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Phó quan nói vâng.
Mọi người được đưa đến bệnh viện.
Quân y nói tình hình ban đầu là tất cả mọi người đều bị tɾúng độc, trừ Cảnh Phỉ Nghiên.
Còn Cảnh Trọng Lẫm, anh ta đã chết.
Đốc quân và các quan chức cấp cao của chính phủ quân sự đến bệnh viện sau hai giờ.
Tình trạng của Thịnh Viễn Sơn và phu nhân đã hơi khá hơn, nhưng sắc mặt vẫn rất kém. Nhan Tâm nôn mửa đến choáng váng, mặt mày tái nhợt, trông rất đáng sợ, tình trạng của hai anh em Nhiếp Kiều và Nhiếp Thiệu Văn cũng tương tự như phu nhân. Tổng tham mưu Tấn Thành thì vừa nôn vừa tiêu chảy, sống không bằng chết.
Chỉ có Cảnh Phỉ Nghiên là vẫn khỏe ma͙nh.
Cô ta thấy đốc quân đến, bối rối bước lên, nắm lấy tay đốc quân “Cha…”
Đốc quân “Con có sao không?”
“Con không sao.”
“Người đâu, đưa tiểu thư về phủ trước.” Đốc quân vỗ nhẹ tay cô ta, vẻ mặt bất định “Ở đây rất hỗn loạn, con không sao thì về nhà trước, chờ tin tức.”
Lại hỏi “Có chỗ nào không thoải mái không?”
“Không có, cha, con chỉ hơi lo lắng thôi.” Cảnh Phỉ Nghiên nói “Cha…”
“Được rồi, về trước đi.” Đốc quân ngắt lời cô ta.
Ông ấy đi tìm viện trưởng viện quân y, hỏi kỹ tình hình của mọi người.
Ông ấy không đi xem thi thể của Cảnh Trọng Lẫm.
Sắp đến Tết rồi, lại có người chết. Khuôn mặt Đốc quân gần như méo mó, ông ấy như chịu cú sốc rất lớn.
Sở cảnh sát bao vây khách sạn Vạn Cẩm, đầu ßếp và nhân viên phục vụ đều bị bắt.
Những vị khách ăn tối tɾong sảnh tối hôm đó, cũng bị mời đến Sở cảnh sát, chờ thẩm vấn.
Cảnh Phỉ Nghiên bảo Nhiếp Kiều phối hợp với Cảnh Trọng Lẫm, hạ độc phu nhân. Liều lượng không cần quá nặng̝, chỉ cần phu nhân phát tác ngay tại chỗ.
Khi Quách Đình đến gây rối, Nhiếp Kiều đứng dậy đi vệ sinh, bỏ thuốc bột vào ly rượu của phu nhân.
Sau đó Cảnh Trọng Lẫm bôi thuốc bột lên tay áo của Nhan Tâm, đổ tội cho cô.
Lúc đó Cảnh Trọng Lẫm còn nói “Tại sao phải dùng Nhiếp Kiều? Em có thể làm mà.”


⬅ Trước Tiếp ➡