Chương 1106
Phu nhân đang uống thuốc, thuốc giải độc do Nhan Tâm kê.
Nhan Tâm cũng ở tɾong phòng bệnh.
Sắc mặt phu nhân đã khá hơn một chút; sắc mặt của Nhan Tâm vẫn như tờ giấy, trông rất khó coi.
Đốc quân ấp úng.
Nhan Tâm lui ra ngoài.
“Kết quả khám nghiệm tử thi của Trọng Lẫm nói sao?” Phu nhân hỏi.
Đốc quân nói thật với bà ấy.
“Loại độc này tuy làm người khó chịu nhưng không đến mức gây nghiện. Trọng Lẫm cũng bị người ta hãm hại. Đốc quân, nó liên tục phạm lỗi, có thể chỉ là vì bị tɾúng độc.” Phu nhân nói.
Đốc quân nghe bà ấy nói, nước mắt trào ra “Phải đề phòng người khác, sao nó lại ngu ngốc như vậy?”
“Là ai hại nó? Những người khác ở phủ Tây tuyệt đối không thể, họ phải dựa vào nó, đương nhiên cũng không phải là tôi và Châu Châu Nhi, chúng tôi không thể với tới được, Viễn Sơn thì có chút tâm cơ, nhưng tiếc là em ấy bận rộn việc quân.” Phu nhân phân tích.
Đốc quân lau nước mắt, đau lòng như cắt “A Uẩn, chẳng lẽ tôi lại nghi ngờ người nhà sao?”
“Tôi sợ.” Phu nhân nghẹn ngào “A Chiêu mất tích là một đòn đả kích ma͙nh đối với chúng ta, Trọng Lẫm lại chết, biết đâu ông lại nghi ngờ Châu Châu Nhi hoặc Viễn Sơn, càng tự chặt đứt cánh tay của mình.”
Phu nhân hướng mũi nhọn vào Nhiếp gia.
Dạo này, Nhiếp Kiều vẫn luôn qua lại với Cảnh Trọng Lẫm, Nhiếp gia lại phái người đến Nghi Thành thuyết phục, bề ngoài là liên hôn, nhưng đằng sau làm gì thì không ai biết được.
Đốc quân “A Uẩn, bà nghỉ ngơi dưỡng bệnh trước. Loại độc này rất ma͙nh, bà phải uống thuốc cho đàng h0àng. Đừng quá lo lắng, tɾong nhà còn có tôi.”
Phu nhân vừa khóc vừa gật đầụ
Đốc quân cho Tấn Thành tɾong phòng bệnh.
Ông ấy tự mình thẩm vấn từng người một.
Tổng tham mưu Tấn Thành mới đến, ông ta không biết gì cả, Nhiếp Thiệu Văn ở Nghi Thành nửa năm, qua lại với kỹ nữ nổi tiếng ở mấy kỹ viện, không quản chuyện gì.
Chỉ còn lại Nhiếp Kiềụ
Cô ta nói với Đốc quân “Là Cảnh Phỉ Nghiên Cô ta hại chúng tôi, là cô ta hạ độc ”
Cô ta kể hết kế hoạch mà Cảnh Phỉ Nghiên và Cảnh Trọng Lẫm đã nói với cô ta cho Đốc quân nghe.
“Là hai người bọn họ ” Nhiếp Kiều nói.
“Trọng Lẫm đã chết.” Đốc quân lạnh lùng nhìn cô ta.
Nhiếp Kiều sững sờ “Nhưng… nhưng… nhưng Cảnh Phỉ Nghiên không chết. Cô ta thế nào rồi?”
Cảnh Phỉ Nghiên là người duy nhất bình an vô sự.
Đốc quân lại kể lại tình hình thẩm vấn Nhiếp Kiều cho phu nhân nghe.
Phu nhân lắc đầu “Sao có thể là Phỉ Nghiên? Đây là vu khống.”
Lại nói “Đôi khi người sống sót duy nhất, ngược lại không thể giải thích rõ ràng, phải chịu đựng mọi lời dèm pha. Giống như Châu Châu Nhi, trước đây người Khương gia lần lượt xảy ra chuyện, không chỉ con bé bình an vô sự mà còn có hai người chị em dâu của con bé thoát nạn.
Nhưng người ngoài lại chỉ nói Châu Châu Nhi sống sót một mình, đều đổ hết tội lỗi lên đầu con bé. Đốc quân, ông nghĩ xem, bây giờ chẳng phải cũng đang dùng chiêu này để đối phó với Phỉ Nghiên sao?”
Đốc quân hơi sững sờ.
Mọi chuyện rắc rối phức tạp, ông ấy ngồi bên giường, hồi lâu không nói, trông g͙ià đi vài tuổi.
Phu nhân nằm viện bảy ngày.
Nhan Tâm kê đơn thuốc, nhờ quân y sắc thuốc giải độc, cho mọi người uống.
Nhiếp Kiều không chịu uống.