⬅ Trước Tiếp ➡

“Đừng ép cô ta.” Nhan Tâm nói với quân y “Ai muốn uống thì uống, không muốn uống thì thôi.”
Tổng tham mưu của Nhiếp gia và anh trai Nhiếp Thiệu Văn của Nhiếp Kiều thì sẵn lòng uống.
Chỉ cần hỏi thăm một chút là biết được địa vị của Nhan Tâm tɾong các hiệu thuốc ở Nghi Thành, cô là thiếu thần y của Nhan gia, y thuật và bào chế thuốc đều rất giỏi.
Sắc mặt phu nhân ngày càng tốt hơn.
Thịnh Viễn Sơn cũng dần hồi phục.
Độc tɾong người Nhan Tâm đã được loại bỏ gần hết, nhưng cô lại tự kê cho mình một số loại thuốc thanh nhiệt, khiến sắc mặt cô rất kém, tái nhợt.
Đốc quân thấy cô như vậy, đã giảm bớt sự đề phòng đối với cô.
“Cậu không bận sao?” Đến ngày thứ tám, mạch của phu nhân đã ổn định, Nhan Tâm mới có thời gian quan tâm đến Thịnh Viễn Sơn.
Thịnh Viễn Sơn “Cậu đang tránh hiềm nghi.”
“Còn việc xử lý hậu sự thì sao?”
“Không vội. Đợi lần thứ ba Đốc quân mời cậu xuấtviện để giúp đỡ, lúc đó cậu sẽ đi.” Thịnh Viễn Sơn nói.
“Đốc quân đã mời cậu mấy lần rồi?”
“Hai lần rồi.” Thịnh Viễn Sơn nói.
Nhan Tâm gật đầụ
Hai ngày sau, phu nhân xuấtviện về phủ, Nhan Tâm cũng the0 về phủ Đốc quân.
Đốc quân lại mời Thịnh Viễn Sơn đi điều tra vụ án này, Thịnh Viễn Sơn mới ra tay.
Nhan Tâm ở bên cạnh phu nhân.
Sắp Tết, thời tiết dần lạnh lẽo, Nhan Tâm đặc biệt sợ lạnh, phu nhân tìm một bộ đồ lót rất ấm áp cho cô, bảo cô mặc vào người.
“Sau một trận náo loạn này, phải mất ba năm tháng mới có thể bù lại được. Viễn Sơn quá tàn nhẫn, tính toán cả chúng ta vào tɾong.” Phu nhân nói.
Nhan Tâm “Không dùng thuốc ma͙nh thì khó chữa bệnh nặng̝. Chỉ cần tɾúng độc nhẹ, không tổn thương đến nội tạng, thải ra ngoài là không sao. Cơ thể chúng ta có sức đề kháng, không sợ độc.”
Tâm trạng phu nhân thoải mái hơn một chút “Con là thầy thuốc, mẹ tin lời con.”
Lại nói “Con nói đúng, phải như Viễn Sơn, ra một chiêu tàn nhẫn mới có thể giải quyết mọi việc ổn thỏa. Bọn trẻ ở phủ Tây đúng là còn quá trẻ.”
Trẻ tuổi không có kinh nghiệm, lòng dạ độc ác nhưng lại không có đầu óc, trước mặt Thịnh Viễn Sơn chỉ là trò trẻ con, tạo cơ hội cho anh ấy.
Lần trước Thịnh Viễn Sơn nói với Nhan Tâm rằng anh ấy muốn đính hôn với cô để đảm bảo an toàn cho cô tɾong biến cố này, không bị Đốc quân giận cá chém thớt.
Lúc đó, anh ấy đã cho người hạ độc Cảnh Trọng Lẫm rồi.
Chế độ ăn uống của phủ Tây có quá nhiều chỗ có thể giở trò.
Vài tai mắt mà phu nhân cài vào, giờ đều đã được sử dụng͟͟, sử dụng͟͟ sẽ có nguy cơ bị bại lộ, Thịnh Viễn Sơn dứt khoát không sợ trước sợ sau, để họ thoải mái dò la tin tức.
Khi Cảnh Phỉ Nghiên bàn bạc chuyện hạ độc phu nhân, đổ tội cho Nhan Tâm, các tai mắt đều nghe lén được, báo cáo lại cho Thịnh Viễn Sơn.
Thịnh Viễn Sơn bèn tương kế tựu kế.
“… Loại bỏ được Cảnh Trọng Lẫm, con cũng tạm thời yên tâm.” Nhan Tâm nói “Sau này phủ Tây sẽ không gây chuyện lớn nữa. Chỉ cần không động đến binh quyền của A Chiêu thì những chuyện nhỏ nhặt được mất, con sẽ không tính toán.”
Phu nhân cười “Châu Châu Nhi, con biết phân biệt nặng̝ nhẹ.”
Điều này không hề dễ dàng.
Rất nhiều người không thể phân biệt được.
Hiện tại, Cảnh Phỉ Nghiên tỏ ra rất thông minh, cô ta có chút không phân biệt được.


⬅ Trước Tiếp ➡