⬅ Trước Tiếp ➡

Là con gái, Cảnh Phỉ Nghiên có rất nhiều hạn chế, ít nhất cô ta sẽ không bao giờ dính líu đến quân sự.
Vì vậy, trọng tâm của cô ta nên là lấy lòng Đốc quân và phu nhân, học hỏi bên cạnh phu nhân, phụ giúp quản gia, chứ không phải thay thế phu nhân, càng không phải giúp Cảnh Trọng Lẫm.
“Mẹ, con đã học được rất nhiều từ mẹ.” Nhan Tâm nói.
Lại hỏi bà ấy “Mẹ, mẹ nói xem Đốc quân có nghi ngờ Cảnh Phỉ Nghiên không?”
“Chỉ có một mình nó bình an vô sự, sao có thể không nghi ngờ? Không chỉ Đốc quân nghi ngờ mà những người khác cũng vậy. Nó muốn giở trò sau lưng nữa, sẽ không dễ dàng đâụ” Phu nhân nói.
Phu nhân nhắc đến Cảnh Phỉ Nghiên, vẻ mặt nghiêm nghị.
Bà ấy đã đánh giá thấp cô gái nhỏ này.
Là chủ mẫu, phu nhân cũng rất biết phân biệt nặng̝ nhẹ, ví dụ như bà ấy đặt ra hai quy tắc Không được động vào tài sản phủ Tây, Hạ Mộng Lan không được bước chân vào phủ của bà ấy, đây là điều bà ấy coi trọng nhất.
Đối với con cái của phủ Tây, phu nhân lại rất nhẹ nhàng, đặc biệt khoan dung.
Thái độ xử sự vừa mềm mỏng vừa cứng rắn của bà ấy, đã giúp bà ấy có được danh tiếng và uy tín.
Bà ấy coi Cảnh Phỉ Nghiên như một đứa trẻ, không bao giờ đề phòng cô ta, Đốc quân yêu thương con gái út cũng là điều đương nhiên, phu nhân không tính toán chuyện này.
Trong lúc vô hình lại nuôi dưỡng tham vọng của Cảnh Phỉ Nghiên.
“Để Đốc quân nghi ngờ nó, để những người khác bàn tán về nó. Sau này nhất cử nhất động của nó, Đốc quân đều sẽ suy nghĩ kỹ, những người khác cũng sẽ bàn luận.” Phu nhân nói.
Nhan Tâm gật đầụ
Phu nhân “Chúng ta không vội, cứ từ từ.”
“Con biết rồi mẹ.” Nhan Tâm nói.
Kế hoạch này của Thịnh Viễn Sơn đã giúp Nhan Tâm h0àn hảo ẩn mình tɾong chuyện này.
Ít nhất Đốc quân tạm thời chưa có thời gian nghi ngờ Nhan Tâm, bởi vì tɾúng độc là do con người gây ra, chứ không phải là cái chết đột ngột bí ẩn nào đó.
Nhà chồng trước đây của Nhan Tâm, cái chết của mỗi người đều có dấu vết, nhưng những chuyện này Đốc quân không tận mắt chứng kiến, từ góc độ của người ngoài, ông ấy chỉ có thể nhìn thấy đường nét mờ nhạt của toàn bộ sự việc.
Hình bóng mờ ảo có tính đa dạng, phần lớn cần dựa vào trí tưởng tượng.
Thịnh Viễn Sơn chủ yếu đi thẩm vấn người Nhiếp gia.
Đốc quân hỏi ý kiến của anh ấy về chuyện này, anh ấy thành thật nói “Nhiếp thị chắc chắn có đồng lõa, nhưng có lẽ là Nhiếp tiểu thư, chứ không phải Nhiếp thiếu gia.”
“Đáng ghét.” Đốc quân mắng.
“Làm cho cô ta khai nhận, lấy lời khai của cô ta gửi đïện báo cho Đốc quân Nhiếp, bảo ông ta lấy lợi ích chuộc con gái. Nếu không thì sẽ thông báo cho cả nước, nói rằng Nhiếp gia đã hại chết Nhị thiếu gia.
Các quân đầu gần Tấn Thành, nếu được hai quân phiệt lớn là Cảnh gia và Trương gia ủng hộ, chẳng phải sẽ nhân cơ hội tiêu diệt Nhiếp thị sao? Nhiếp gia chắc chắn sẽ phải bồi thường.” Thịnh Viễn Sơn nói.
“Em nghĩ cách để cô ta nhận hết tội, rồi, rồi kết án đi.” Đốc quân nói.
Thịnh Viễn Sơn nhìn Đốc quân “Tất cả tội danh?”
“Anh đã mất một đứa con trai, kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, đã đủ đau khổ rồi. Những chuyện khác, để sau hẵng nói.” Đốc quân nói.
Đốc quân không muốn điều tra sâu về Cảnh Phỉ Nghiên.


⬅ Trước Tiếp ➡