Chương 1110
"Cháu đã mua một căn nhà dưới chân núi Thừa Sơn, bình thường bà nội cháu ở đó. Cháu định đưa mẹ đến đó nghỉ ngơi một thời gian, năm nay sẽ không về nhà tổ góp vui nữa." Nhan Tâm đáp.
"Vậy cũng tốt." Thịnh Viễn Sơn nói.
"Nhưng vẫn chưa nói với Đốc quân." Nhan Tâm lại nói.
"Cậu cũng đi." Thịnh Viễn Sơn đáp "Chừa cho cậu một phòng khách, Châu Châu Nhi."
"Được ạ." Nhan Tâm gật đầụ
Thịnh Viễn Sơn thấy cô nói xong chuyện chính thì đứng dậy chuẩn bị tạm biệt.
Trong lòng anh ấy như mọc lên từng sợi tơ, vương vấn cô. Chỉ cần cô khẽ động, tim anh ấy cũng đau nhói.
Vì thế, anh ấy tìm một chủ đề để níu lại "Cậu đã bắt Quách Đình."
Nhan Tâm lập tức hỏi "Anh ta có khai không?"
"Cậu ta cứ khăng khăng nói rằng giữa chừng Cảnh Trọng Lẫm có đi ra ngoài và bảo cậu ta rằng phu nhân đang ở tɾong phòng bao, muốn cậu ta vào chào hỏi một tiếng. Cậu ta vốn chỉ đang ăn cơm ở tiệm cơm Vạn Cẩm, không hề bàn bạc trước với Cảnh Trọng Lẫm." Thịnh Viễn Sơn đáp.
"Chuyện này đáng tin không?" Nhan Tâm hỏi.
"Đốc quân không tin lắm. Cảnh Trọng Lẫm chết rồi, đương nhiên mọi thứ đều có thể đổ hết lên đầu cậu ta." Thịnh Viễn Sơn nói.
"Đốc quân định xử lý anh ta thế nào?" Nhan Tâm hỏi tiếp.
"Lúc thẩm vấn đã đánh cậu ta một trận nhừ tử. Ngoài ra cũng không có cách nào khác. Dù sao cậu ta cũng là con trai của Quách Viên, không có chứng cứ." Thịnh Viễn Sơn nói.
Nhan Tâm trầm ngâm.
Cô kể với Thịnh Viễn Sơn rằng Quách Đình rất thù hận cô, hơn nữa vì không tính kế được Bạch Sương nên vừa yêu vừa hận, cảm xúc càng thêm mãnh liệt.
Người này, đối với cô và người của cô là một mối đe dọa lớn.
"Muốn cậu giúp cháu xử lý cậu ta không?" Thịnh Viễn Sơn hỏi.
"Phải có lý do quang minh chính đại giống như xử lý Cảnh Trọng Lẫm vậy. Đừng tùy tiện gây rắc rối. Tạm giữ anh ta lại, sau này biết đâu sẽ có lúc cần." Nhan Tâm đáp.
Cảnh Nguyên Chiêu không có ở đây.
Nếu anh ở nhà thì chẳng cần e ngại gì cả, có thể hành động thoải mái.
Tất nhiên, nếu anh có mặt thì những kẻ kia cũng chẳng dám nhảy nhót như thế.
Việc Cảnh Nguyên Chiêu mất tích khiến nhiều người cảm thấy có cơ hội để chen chân, họ đều nhảy ra thể hiện mình.
"Được, chúng ta sẽ từ từ lên kế hoạch." Thịnh Viễn Sơn nói.
Rồi anh ấy hỏi Nhan Tâm "Năm ngoái, các cháu đón Tết thế nào?"
Câu hỏi này như một nhát dao cắt vào trái tim cô, Nhan Tâm suýt rơi nước mắt.
Cô không ngờ chỉ tɾong một năm ngắn ngủi mà cuộc sống của cô đã thay đổi h0àn toàn.
"… Lần đầu tiên cháu về nhà tổ cúng tổ tiên." Nhan Tâm nói.
Thịnh Viễn Sơn "Tết ở nhà tổ chẳng vui gì cả."
Rồi anh ấy nói tiếp "Năm ngoái cậu đón Tết ở Nhiếp gia."
"Họ có đối xử tốt với cậu không?"
"Không phải bạn bè cậu, cũng không phải người thân, tốt hay xấu có liên quan gì đến cậu chứ?" Anh ấy cười đáp.
"Nghe nói Nhiếp gia có một cô tiểu thư rất xinh đẹp phải không?" Nhan Tâm hỏi.
Thịnh Viễn Sơn "Có châu ngọc ở trước, những thứ khác cậu chỉ thấy tầm thường."
Nhan Tâm im lặng.
Thịnh Viễn Sơn không muốn cô đi, nhưng lại không dám đến gần. Anh ấy cẩn thận nói chuyện với cô, không muốn cô rời đi.
Sau khi nói xong mọi chuyện, Nhan Tâm muốn rời đi, anh ấy tiễn cô ra cửa lớn.