⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm về nhà, đơn giản kể lại những lời của Thịnh Viễn Sơn với phu nhân.
Phu nhân không nói thêm gì, chỉ bảo Nhan Tâm đi nghỉ ngơi.
Tối hôm đó, Đốc quân trở về.
“Ông đã nói chuyện riêng với Phỉ Nghiên rồi à?" phu nhân hỏi ông.
Đốc quân “Phải."
Hôm nay ông ấy đã gặp riêng Cảnh Phỉ Nghiên, hai cha con ra ngoài ăn một bữa, trò chuyện vài chuyện tầm phào.
Trong số rất nhiều con cái ở phủ Tây, Đốc quân yêu thương cô con gái nhỏ này nhất.
Từ nhỏ cô ta đã dịu dàng, nói năng vô cùng thú vị và dễ thương, lúc nào cũng biết cách làm ông ấy vui, không sợ ông ấy, cũng không tỏ ra xa cách, gặp là ôm chầm lấy ông ấy.
Cảnh Phỉ Nghiên luôn hỏi ông ấy "Cha, cha mệt không?"
"Cha, trời lạnh rồi cha có mặc thêm áo không?"
"Cha, tay cha sao vậy, có bị thương không?"
Cô ta luôn rất quan tâm ông ấy.
Sau đó, cô ta lại bắt đầu đòi này đòi nọ.
"Con muốn mua con ngựa gỗ nhỏ, loại có thể tự lắp ráp, dùng mộng nối, rất thú vị."
"Con muốn mua một chiếc váy tây."
"Con muốn có một chiếc đồng hồ, một chiếc xe ô tô."
Đốc quân không thiếu tiền, đối với ông ấy, việc chi tiền là cảm giác được cần đến.
Có lẽ nhiều người không nhận ra, với tư cách là một người cha, Đốc quân cũng có những nhu cầu cảm xúc như vậy.
Ông ấy mong muốn các con quan tâm đến mình, cần mình và lo lắng cho mình.
Cảnh Phỉ Nghiên đã làm được điều đó.
Đốc quân thật sự không thể không yêu thương cô ta.
Cô ta xinh đẹp, lại sống động, là niềm vui nhỏ bé tɾong nhà.
Cô ta là một cô gái, những gì Đốc quân mong muốn ở con gái mình là sức khỏe, sắc đẹp và hiểu biết lễ nghĩa. Ông ấy có đủ của cải để làm của hồi môn cho cô ta, đảm bảo cô ta sẽ sống một cuộc sống xa hoa.
Nhưng ông ấy không thể ngờ được, cô con gái nhỏ mới mười mấy tuổi đã đột ngột thay đổi.
Cô ta vẫn ngây thơ, đáng yêu như xưa, nhưng lại liên tục bị cuốn vào các âm mưu của Cảnh Trọng Lẫm.
Thậm chí Nhiếp Kiều còn tố cô ta là kẻ chủ mưụ
Đốc quân không thể tin, ông ấy cũng không muốn tin. Phu nhân cảm thấy ông ấy nên nói chuyện với Cảnh Phỉ Nghiên, ít nhất là để cô ta hiểu rõ sự nghiêm trọng của chuyện này.
Việc này, Đốc quân đã chần chừ mãi.
Ông ấy không thể đối diện với cô con gái nhỏ này, như thể đang đối mặt với một con rối bị cướp mất linh hồn.
“Ông đã nói gì với nó?” Phu nhân cắt ngang dòng suy nghĩ của Đốc quân.
Đốc quân "Chỉ là nói về cái chết của Trọng Lẫm. Nó không đáng phải chết, còn quá trẻ. Nó chết như vậy, sao tôi có thể không đau lòng?"
Mất con lúc về g͙ià, quả thật là nỗi đau khôn tả.
Dù đứa con trai này không được trọng vọng, dù ông ấy đã thất vọng cùng cực về anh ta, nhưng ông ấy vẫn không muốn anh ta chết.
Hơn nữa, còn có việc Cảnh Nguyên Chiêu mất tích trước đó.
"…Tôi hỏi nó, có phải nó là người chủ mưu không." Đốc quân lại nói.
Phu nhân "Chắc không phải nó đâu nhỉ? Nhiếp Kiều rõ ràng đang vu khống cho nó, bôi nhọ danh dự của nó. Nhiều người cũng đã bôi nhọ Châu Châu Nhi như vậy."
Đốc quân "Tôi cảm thấy không phải nó. Nó cũng không thừa nhận, chỉ khóc. Nó nói mình không thể làm gì, Trọng Lẫm ép buộc nó."
Phu nhân "Đứa trẻ đáng thương."


⬅ Trước Tiếp ➡