Chương 1114
Có một số gián điệp, công tác của họ kéo dài hàng chục năm, chứ không phải mới cài vào ba, bốn năm .
Ở kiếp trước, A Tùng không xuấthiện bên cạnh Nhan Tâm nữa, có thể là sau này cậu ấy không cần tiếp tục làm gián điệp, nên đã ở lại Đông Dương.
“Hôm nay là Tết sao?” Cảnh Nguyên Chiêu hỏi.
A Tùng gật đầu "Đúng vậy, Bối Lặc gia khá bảo thủ, anh ta muốn ăn Tết."
"Nhà các người đều là thuộc hạ của Bối Lặc gia sao?" Cảnh Nguyên Chiêu hỏi.
"Trước đây gia tộc sa sút, là Bối Lặc gia giúp đỡ chúng tôi phục hồi lại được gia thế, nên chúng tôi mới the0 anh ta." A Tùng nói.
Tiếng phổ thông của A Tùng lúc này trôi chảy hơn nhiều so với khi Cảnh Nguyên Chiêu vừa tỉnh lại.
A Tùng có tài năng ngôn ngữ rất tốt, cậu ấy muốn học gì thì rất nhanh sẽ học được.
Cậu ấy lại nói "Nói cho anh một bí mật, sau Tết Bối Lặc gia sẽ về nước."
Cảnh Nguyên Chiêu giật mình, thử hỏi "Chắc không mang anh đi chứ?"
"Anh rất quan trọng, nhưng nếu anh ở lại đây thì chỉ là một kẻ vô dụng͟͟ thôi. Nếu Bối Lặc gia đã quyết định về nước, chắc chắn sẽ mang anh the0." A Tùng nói.
"Đi Đông Bắc à?" Cảnh Nguyên Chiêu hỏi.
"Đi Bắc Thành." A Tùng đáp.
"Trương soái ở Bắc Thành đã liên minh với cha anh, Bối Lặc gia đi làm gì?" Cảnh Nguyên Chiêu hỏi lại.
"Anh chưa biết sao? Trương soái bệnh nặng̝, chỉ là giấu kín tin này, mà con trai trưởng của Trương soái, khi du học ở đây có quan hệ rất tốt với anh trai em, lại còn rất thân với Bối Lặc gia." A Tùng nói.
Cảnh Nguyên Chiêu cười lạnh một tiếng "Xem ra Trương gia sắp thay đổi rồi."
"Bối Lặc gia về nước có thể sẽ làm rể Trương gia." A Tùng nói "Nghe nói con trai trưởng của Trương thị định gả em gái cho Bối Lặc gia."
Cảnh Nguyên Chiêu im lặng lắng nghe.
Anh đã sống cùng Trương Nam Thù hai năm, cô ấy như em gái ruột của anh.
Không ngờ sự bất hạnh của cô ấy sắp bắt đầụ
"... Em cũng sẽ đi sao?" Cảnh Nguyên Chiêu hỏi A Tùng.
A Tùng đáp "Bây giờ chưa nhắc đến em, nhưng em nhất định sẽ cố gắng. Em sẽ bảo vệ anh, anh yên tâm. Em sẽ để anh an toàn gặp được chị A Viễn."
Cảnh Nguyên Chiêu gật đầu, lại hỏi "A Tùng, rốt cuộc em gọi cô ấy là gì? Trước đây em không gọi như vậy."
"Chị A Vân?" A Tùng học the0 giọng Quảng Thành.
"Phải."
"Chính là chị A Viễn. Em học tiếng địa phương ở đây, khi họ không biết tên một người, sẽ gọi họ bằng nhiều cách khác nhaụ"
"Chị A Viễn là một người bà con xa của tộc, tộc trưởng cũng không biết chị ấy tên gì, nên bọn trẻ gọi chị ấy là chị họ xa. The0 thói quen địa phương, tiện mồm sẽ gọi là em A Viễn, chị A Viễn, tức là con gái của người bà con xa." A Tùng giải thích.
Cảnh Nguyên Chiêu nghe xong, ngẩn người, không biết nên khóc hay nên cười.
Cảnh Nguyên Chiêu nghe lời giải thích của A Tùng, một lúc lâu không nhịn được cười.
Anh luôn tưởng rằng cô tên là A Vân.
Không ngờ, những gì anh nghe được và những gì anh hiểu h0àn toàn khác biệt.
"Cô ấy tên là Nhan Tâm." Cảnh Nguyên Chiêu nói với A Tùng.
"Em biết, người tɾong thôn đó đều họ Nhan, chị ấy cũng đã nói tên của mình với tôi. Nhưng em đã quen gọi vậy rồi." A Tùng đáp.
Cảnh Nguyên Chiêu "…"
"Hiện giờ anh thế nào rồi?" A Tùng hỏi, ra hiệu bảo Cảnh Nguyên Chiêu hoạt động tay chân.