Chương 1115
Khi Cảnh Nguyên Chiêu mới tỉnh lại, tay chân anh không thể cử động the0 ý muốn.
A Tùng bảo anh tiếp tục giả vờ liệt, tỏ ra tay chân không có sức. Dù cho Thất Bối Lặc có nghi ngờ anh khỏe lại thì cũng không sao, lại chẳng phải Thất Bối Lặc chăm sóc anh.
Chỉ cần khiến người chăm sóc anh, canh giữ anh biết rằng tay chân anh không linh hoạt thì sẽ có cơ hội trốn thoát.
"Những người làm dưới thường biết cách lười biếng, né tránh. Dù cho chủ có dặn đi dặn lại họ phải cẩn thận, một khi họ cảm thấy anh sẽ không gây rắc rối thì họ sẽ lơ là mất cảnh giác." A Tùng nói.
Cảnh Nguyên Chiêu nghe lời cậu ấy, thậm chí anh không thể giữ vững chiếc cốc trước mặt người khác.
Ban đêm, anh có thể ngủ một mình, vì vậy mỗi đêm anh đều tập luyện, vận động tay chân.
Chưa đến hai tháng, anh cảm thấy mình có thể chạy nhảy được rồi, thể lực đã phục hồi được sáu phần.
Trước mặt A Tùng, anh cũng không dám h0àn toàn tựa vào, chỉ nói "Đi mười phút không vấn đề gì."
"Được, anh tiếp tục giả vờ đi." A Tùng nói "Một khi có cơ hội về, em sẽ giúp anh trốn đi. Anh về bên chị A Viễn, nói với chị ấy rằng em vẫn còn sống."
Nói đến đây, giọng A Tùng có chút buồn bã "Có lẽ chỉ có chị ấy còn quan tâm em có sống hay không."
Trong lòng Cảnh Nguyên Chiêu cảm thấy nhói đaụ
Không phải Nhan Tâm không quan tâm, mà là cô không nhớ ra nữa.
Cô quá đau đớn, những gì đã trải qua ở Quảng Thành gần như khiến cô sụp đổ, cô tự mình chọn cách quên đi. Dù là tɾong mơ hay thực tế, mỗi khi người khác nhắc đến Quảng Thành, Nhan Tâm đều tỏ vẻ ngơ ngác.
Cô đã quên A Tùng, cũng quên cả Cảnh Nguyên Chiêụ
Có lẽ tɾong giấc mơ, A Tùng cũng đã tìm hiểu về cô, nghĩ rằng cô cố tình quên cậu ấy, vì thế mới không xuấthiện trước mặt cô nữa.
"Cô ấy sẽ nhớ." Cảnh Nguyên Chiêu nói "Cô ấy rất quan tâm."
Nếu như cô còn nhớ.
Cô coi A Tùng như em trai ruột.
Không sao, khi Cảnh Nguyên Chiêu trở về, anh sẽ từ từ giúp cô nhớ lại.
Bí mật mà cô nói sẽ mang vào quan tài, bây giờ cũng có thể nói cho anh biết, anh mơ hồ đã hiểu ra rồi.
Cảnh Nguyên Chiêu nóng lòng muốn gặp cô.
Tiếng pháo tɾong sân vang dội. Cảnh Nguyên Chiêu ngồi tɾong phòng, nhìn những ánh pháo sáng rực rỡ trên bầu trời, lòng anh nôn nóng không thôi.
Châu Châu Nhi có nhìn thấy bầu trời đêm như vậy không?
Cô có tin chắc rằng anh vẫn còn sống không?
Anh đã biến mất nửa năm rồi. Trong nửa năm này, Châu Châu Nhi có phải chịu ấm ức không?
Còn mẹ anh thì sao?
Trong khoảng thời gian này, mẹ có bị đám chó con ở phủ Tây làm khó dễ không? Bà g͙ià họ Hạ kia có bắt nạt bà ấy không?
Còn cậu đang ở đâu?
Những chuyện này, tất cả đều khiến anh sốt ruột.
Cảnh Nguyên Chiêu hiểu rõ rằng không thể nóng vội, mọi thứ cần phải thuận the0 tự nhiên, chờ thời cơ đến mới có thể thoát thân. Anh cần phải nhẫn nại.
Nhưng sự chờ đợi này như thiêu đốt tâm can anh, khiến anh khổ sở vô cùng.
Thật muốn về nhà
Trong sân, sau khi đốt pháo hoa xong, Nhan Tâm hắt hơi vài cái.
“Lạnh thật đấy." Cô cười nói.
“Đúng là lạnh, nhưng cũng thật náo nhiệt." Phu nhân mỉm cười đáp.