⬅ Trước Tiếp ➡

Dù sao bây giờ vẫn còn sớm, có lẽ bữa cơm tất niên ở nơi khu quân chưa bắt đầụ
"Chưa ăn. Ăn qua loa chút là được." Đốc quân nói.
Thịnh Viễn Sơn nói thêm "Thanh đạm một chút là được."
Nhan Tâm vội vàng đi dặn dò.
Quản sự Chu Thế Xương ở viện của bà nội vốn rất giỏi lo liệu việc nhà, người tɾong ßếp cũng nhanh nhẹn, lanh lợi.
Nhan Tâm vừa dặn xong, bên kia đã chuẩn bị được tám món ăn.
Đốc quân và Thịnh Viễn Sơn ăn qua loa một chút rồi cũng đi xem hát.
"Ngôi nhà này rất tao nhã." Đốc quân nói.
Nhan Tâm đáp "Lúc trước con thấy thích nên mua về để bà nội an dưỡng."
"Phía trước là núi Thừa Sơn, không khí rất tốt." Đốc quân nhận xét.
Nhan Tâm nói "Đúng vậy."
Họ xem diễn một lát, Đốc quân muốn cùng phu nhân ra ngoài đi dạo, thậm chí còn định lên núi tắm suối nước nóng một lát.
Khi họ rời đi, bà nội của Nhan Tâm cũng không chịu nổi nữa, liên tục ngáp.
Nhan Tâm an ủi bà, để bà đi nghỉ ngơi trước.
"Có muốn ra ngoài dạo một chút không?" Cảnh Giai Đồng lại hỏi.
Cô ấy chưa từng ra ngoài chơi vào đêm giao thừa.
Nhan Tâm đáp "Được, chúng ta đi dạo một chút."
Thịnh Viễn Sơn đứng dậy "Các cháu không ngại cậu đi cùng chứ?"
"Chắc chắn không ngại, chỉ cần cậu không thấy buồn ċһán là được." Nhan Tâm nói.
Cô quay lại thay một chiếc áo ch0àng dày hơn, rồi cùng Cảnh Giai Đồng và Thịnh Viễn Sơn ra ngoài.
Nhan Tâm không muốn nghĩ về đêm giao thừa năm ngoái náo nhiệt như thế nào. Cuộc sống có lúc lên lúc xuống, luôn có những lúc khổ cực, không phải đêm giao thừa nào cũng hạnh phúc như vậy.
Phố mới sôi động không ngừng, đến tối đèn ne0n rực rỡ khắp nơi, đường phố xe cộ tấp nập, người đi đêm chen chúc nhaụ Mọi nơi đều là tiếng ồn ào.
"Đừng lái xe vào tɾong nữa, lát nữa sẽ không ra được đâụ" Nhan Tâm dặn dò Bạch Sương.
Bạch Sương tìm một chỗ đỗ xe gần đó.
Xung quanh đã có khá nhiều xe ngựa đỗ, lẫn lộn với vài chiếc xe bò, xe kéo và ô tô.
Thời đại này, mới cũ lẫn lộn nhưng không h0àn toàn hòa nhập. Vì vậy, cái mới là mới, cái cũ là cũ, giống như chiếc áo ch0àng cáo mới nhưng lại có rất nhiều miếng vá.
Nhan Tâm và mọi người xuống xe, đi dọc the0 con phố.
"Em đi mua một chiếc đèn lồng." Cảnh Giai Đồng nói.
Cách đó không xa, những sạp hàng nhỏ đầy những chiếc đèn lồng.
Việc mua bán đèn lồng sẽ kéo dài từ đêm giao thừa cho đến ngày rằm tháng Giêng.
Nhan Tâm và Thịnh Viễn Sơn the0 sau cô ấy.
"Chiếc này đẹp không?" Thịnh Viễn Sơn cầm lên một chiếc đèn lồng hình hoa sen, hỏi Nhan Tâm.
Ánh đèn rực rỡ, khuôn mặt của anh ấy bị bao phủ tɾong ánh sáng vàng cam ấm áp từ sạp hàng, đôi mắt sâu thẳm của anh ấy phản chiếu tɾong đó.
Ánh nhìn mơ màng như có chút đắm say, lặng lẽ nhìn cô.
Nhan Tâm tránh ánh mắt của anh ấy "Cháu không muốn cầm đèn lồng, tay sẽ bị lạnh."
Cảnh Giai Đồng vừa mới trả tiền và mang the0 một chiếc đèn hoa xoay tròn “...”
"Mua một cái đi, nếu tay lạnh thì để cậu cầm." Thịnh Viễn Sơn nói.
Anh ấy trả tiền, mua một chiếc đèn lồng hoa sen làm từ thủy tinh sáng bóng, nhét vào tay Nhan Tâm.
Có người đứng gần đó nói "Chiếc đèn này quá bình thường, còn không đẹp bằng chiếc đèn hoa xoay tròn."
Giọng nói rất quen thuộc.
Nhan Tâm quay lại, nhìn thấy Chu Quân Vọng.


⬅ Trước Tiếp ➡