Chương 1117
Ngay cả những bạn học nữ mà em quen tɾong trường học, họ còn biết quan tâm hơn cả anh chị em ruột của em. Những người gặp thoáng qua tɾong đời cũng có tình cảm hơn cả những người có chung huyết thống." Cảnh Giai Đồng nói.
Nhan Tâm đáp “Trẻ con vốn có tình cảm tự nhiên, nhưng khi lớn lên, nó sẽ dần phai nhạt. Điều đó cần cha mẹ chăm sóc, vun đắp.
Nếu anh chị em trở nên xa lạ, thậm chí thù địch thì đừng nghi ngờ bản thân, đó là lỗi của cha mẹ.”
Cảnh Giai Đồng mỉm cười “Em thích nghe chị nói chuyện lắm, chị, chị lúc nào cũng suy nghĩ thấu đáo.”
Cô ấy lại nói "Hy vọng sau này em cũng như chị, có thể giữ được sự bình yên tɾong tâm hồn.”
“Em sẽ làm được." Nhan Tâm nói.
“Chị, lát nữa chị xin phép phu nhân, chúng ta ra ngoài chơi đi? Em rất muốn đi dạo đêm giao thừa." Cảnh Giai Đồng nói.
Mới đây còn nói chuyện chín chắn như người lớn, giờ lại như trẻ con vòi vĩnh.
Nhan Tâm bật cười “Được thôi.”
“Biết đâu gặp được thiếu gia nhà nào đẹp trai, sang năm em có thể kết hôn. Lúc nãy đốt pháo hoa, em đã cầu nguyện rằng sang năm sẽ đính hôn, sau đó cùng vị hôn phu ra nước ngoài du học. Đi một mình, em vẫn hơi sợ." Cảnh Giai Đồng nói.
Nhan Tâm không nhịn được mà cười.
Hai người đang nói cười vui vẻ thì người gác cổng ở sân ngoài đi vào báo có khách đến.
“Ai đến vậy?”
Nhan Tâm ra mở cửa.
Thịnh Viễn Sơn cùng Đốc quân khoác áo ch0àng dài màu xám sắt, đứng trước cửa.
Cô thoáng ngẩn người.
"Chúc mừng năm mới, Châu Châu Nhi." Thịnh Viễn Sơn lên tiếng trước.
"Cha, cậu " Nhan Tâm vội mời họ vào nhà "Không phải hai người đang ở khu đóng quân sao?"
Đốc quân vừa bước vào vừa đáp lời "Khu đóng quân chẳng có gì vui. Cha ở đó, bọn họ ngược lại không dám thoải mái vui chơi. Một năm chỉ được thả lỏng có một lần."
Cũng phải, nếu Đốc quân có mặt thì đêm giao thừa còn gì để vui nữa.
Thịnh Viễn Sơn đi sau Đốc quân, bước qua ngưỡng cửa "Đốc quân phát thưởng cho mọi người xong thì về đây."
Cấp trên phát thưởng mới là tốt nhất.
Nhan Tâm nói "Chúng con ăn Tết đơn giản, không chuẩn bị nhiềụ"
“Năm nào chẳng vậy, không cần chuẩn bị gì cả." Đốc quân nói.
Cảnh Giai Đồng vừa gặp Đốc quân thì giật mình "A, a... cha?"
"Lạnh không?" Đốc quân thấy cô ấy khoác áo ch0àng lụa bên ngoài, có vẻ hơi mỏng, bèn hỏi.
Cảnh Giai Đồng đáp "Không lạnh, bên tɾong con mặc áo lông chuột xám, rất ấm."
Đốc quân gật đầu "Đừng để bị lạnh, năm mới mà."
Cảnh Giai Đồng thoáng ngẩn ra.
Rồi đôi mắt cô ấy từ từ đỏ hoe, không hiểu sao cảm xúc dâng trào.
Khi Đốc quân bước vào nội viện, phu nhân cũng bất ngờ, vội chạy tới đón "Có chuyện gì sao?"
"Không có gì, chỉ muốn về nhà ăn Tết." Đốc quân nắm lấy tay bà ấy.
Phu nhân "… Không báo trước, làm tôi sợ muốn chết."
Đốc quân không kìm được bật cười.
Hôm nay, đây là lần đầu tiên ông ấy cười, sự u ám tɾong lòng dường như vơi đi quá nửa.
Ở khu đóng quân, tâm trạng ông ấy vô cùng nặng̝ nề, áp lực. Rõ ràng ông ấy cảm nhận được binh sĩ đều căng thẳng, dè dặt. Đốc quân vốn không phải người dễ tính, cũng không muốn mất hứng, thế nên mới dẫn người về thành.
Nhan Tâm lại hỏi "Cha, cậu, hai người ăn cơm tất niên chưa?"
Chắc là chưa.