⬅ Trước Tiếp ➡

"Nịnh bợ kẻ có quyền để leo lên?" Chu Quân Vọng nhai lại từ này, rồi cười "Cô ghen tị như vậy, phải chăng cô không muốn leo lên?"
Vẻ mặt của Hạ Diệu Diệu lúc này vô cùng khó coi.
Cô ta suýt khóc ra "Tại sao năm năm trước anh lại cứu em? Em đã đợi năm năm, chịu bao nhiêu uất ức, anh có biết không?"
Hạ gia rất g͙iàu có.
Hạ Diệu Diệu bị bọn lừa đảo bắt cóc, là Chu Quân Vọng đã cứu cô ta, mang cô ta từ trên chiếc thuyền cá ra, đưa về Hạ gia.
Từ đó, Hạ Diệu Diệu đã đặt cả trái tim vào anh ta.
Nhưng anh ta thì không quan tâm.
Có lẽ vì từ nhỏ đã quá xuấtsắc nên anh ta không cảm thấy rung động trước sự yêu mến của phụ nữ.
"Hạ tiểu thư, nếu tôi nhớ không lầm thì lần đầu tiên cô bày tỏ tình cảm với tôi, tôi đã từ chối." Chu Quân Vọng cười cười "Có phải vậy không?"
"Nhưng..."
"Nếu đã vậy, cô có cảm thấy uất ức hay không thì có liên quan gì đến tôi?" Chu Quân Vọng cười nói "Xin lỗi, xin phép qua, đừng tìm xui xẻo tɾong năm mới nữa."
Anh ta quay người bước đi.
Khi Chu Quân Vọng quay về, lại gặp nhóm người Nhan Tâm ở đầu đường.
Có vẻ như Nhan Tâm lại gặp người quen.
Lần này, Chu Quân Vọng không tiếp cận làm phiền.
Có lẽ, anh ta nên cưới cô sớm, trước khi Cảnh Nguyên Chiêu trở về.
Nhan Tâm và mọi người chuẩn bị ra về thì gặp Liên Mộc Sinh.
"... Năm nay tôi không phải trực ban nên về sớm." Liên Mộc Sinh giải thích.
Anh ấy lại hỏi mấy người "Gánh hàng rong đằng kia bán h0ành thánh rất ngon, có muốn đi nếm thử không?"
Nhan Tâm nhìn sang Cảnh Giai Đồng.
Cảnh Giai Đồng rất muốn đi, ánh mắt mong chờ nhìn lại Nhan Tâm.
Nhan Tâm bèn nói "Cháu hơi đói rồi. Còn cậu thì sao?"
Thịnh Viễn Sơn "Nếm thử đi."
Gánh hàng rong buôn bán khá đắt khách, mấy chiếc ghế đẩu đều đã có người ngồi.
Nhan Tâm và mọi người bưng bát, đứng ngay bên lề đường ăn.
Cô còn gọi Bạch Sương và mấy phó quan cũng qua ăn một bát cho ấm bụng.
Nhan Tâm tự nhủ đừng nghĩ đến Cảnh Nguyên Chiêu, nhưng mắt cứ cay cay một cách kỳ lạ.
"Nếu anh ở nhà, chắc chắn sẽ thích thế này." Cô nhìn vào bát, cố gắng không để nước mắt trào ra.
Cảnh Nguyên Chiêu là người không để ý những chuyện nhỏ nhặt, anh thích nhất là những món ăn dân dã, thô sơ nhưng "đã đời".
Bát h0ành thánh nhỏ bên đường, không biết tɾong nước dùng tɾong ve0 kia bỏ thêm cái gì mà lại ngọt lịm lạ thường. Cảnh Nguyên Chiêu nhất định sẽ ăn từng miếng lớn cho đến hết, ăn đến mức mồ hôi nhễ nhại đầy đầụ
"Mọi người ăn không quen đúng không?" Liên Mộc Sinh hơi ngại ngùng.
Là do anh ấy đề nghị đến đây.
Chỉ là không ngờ không còn ghế ngồi nữa.
"Không đâu, ấm lắm." Cảnh Giai Đồng nói. Rồi lại nhìn sang Nhan Tâm.
Nhan Tâm thu lại cảm xúc cuộn trào tɾong lòng, cố nặn ra một nụ cười "Rất ngon, tôi ăn quen mà."
Người thực sự ăn không quen là Thịnh Viễn Sơn.
Bát đũa của người bán hàng rong hơi dầu mỡ. Anh ấy bưng bát, do dự mãi chưa ăn.
Nhan Tâm đã húp mấy ngụm nước dùng, rồi lại vớt h0ành thánh ăn.
"Nhân thịt he0 tôm khô." Cô nói "Ngon thật."
Bát h0ành thánh không lớn, nếu là Cảnh Nguyên Chiêu thì anh có thể ăn sạch tɾong vài ba miếng.
Nhan Tâm tranh thủ ăn lúc còn nóng, không nói chuyện nữa.


⬅ Trước Tiếp ➡