⬅ Trước Tiếp ➡

Họ ăn xong, Thịnh Viễn Sơn nhân lúc mọi người không để ý đã đi trả tiền, rồi trả bát lại cho người bán hàng.
"Em thấy ấm hơn nhiều rồi." Cảnh Giai Đồng khoác tay Nhan Tâm, tâm trạng vui vẻ nói.
Nhan Tâm "Chị cũng thế. Vừa nãy tay chân hơi lạnh, ăn xong bát nước nóng hổi, trán cũng toát mồ hôi rồi."
Liên Mộc Sinh cười "Còn sợ mọi người chê."
"Không chê đâu, chúng tôi không có kiêu kỳ thế đâụ" Cảnh Giai Đồng nói.
Cô ấy lại hỏi Liên Mộc Sinh "Anh Liên, anh không cần trực ban thì ăn tết ở đâu?"
"Tôi có một mình thôi." Liên Mộc Sinh nói.
Cha mẹ anh ấy mất từ khi anh ấy còn rất nhỏ, sau đó cưới vợ, vì công việc quá bận rộn nên lơ là cô ấy, cô ấy vì cầu con mà uống thuốc thang lung tung, cũng qua đời sớm.
Bây giờ rảnh rỗi, ra vào cũng chỉ có một mình anh ấy.
"Anh nên sớm cưới vợ, sinh vài đứa con đi." Cảnh Giai Đồng nói.
Liên Mộc Sinh liếc nhìn cô ấy một cái.
Anh ấy không tiếp lời này.
Bốn người lên xe riêng của mình trên phố, lái xe trở về.
Cảnh Giai Đồng ăn uống no say, dựa vào Nhan Tâm ngủ thiếp đi.
Thịnh Viễn Sơn lái xe cho họ.
Xe về đến nhà của bà nội, Cảnh Giai Đồng chợp mắt một lúc rồi tỉnh dậy.
Trên sân khấu kịch vẫn đang diễn, người hầu tụ tập bên dưới nghe hát uống trà.
Thấy chủ nhân trở về, họ vội vàng bưng trà rót nước.
Nhan Tâm và Cảnh Giai Đồng trò chuyện việc vặt, chờ qua giờ, đón giao thừa đốt pháo.
"... Chị họ em là Hạ Diệu Diệu, ở nhà chị ấy được cưng chiều vô cùng. Năm ngoái chị ấy bị bệnh nhẹ, mợ và bà ngoại đi cầu phúc cho chị ấy, chị ấy khỏi bệnh, Hạ gia thắp ba ngàn ngọn đèn hoa đăng để trả lễ." Cảnh Giai Đồng kể.
Nhan Tâm nhớ lại năm ngoái, cô cùng Cảnh Nguyên Chiêu, Trương Nam Thù đi chùa Long Hoa ngắm đèn hoa đăng.
Lúc đó chỉ biết là Hạ gia thắp cho tiểu thư nhà họ.
"Năm ngoái bọn chị có đi xem." Nhan Tâm nói "Từ đường núi đi lên, kéo dài cả con đường, giống như con rồng lửa vậy."
"Em không đi. Nhưng nghe người khác kể lại, vô cùng tráng lệ huy h0àng, chấn̵ động cả thành. Vì chuyện này mà suốt dịp tết cứ nghe chị họ khoe khoang mãi. Phiền chết đi được." Cảnh Giai Đồng nói.
Nhan Tâm cười.
"Chị ấy muốn gả cho Đại thiếu gia của Thanh Bang, mợ và bà ngoại cũng chiều the0 ý chị ấy. Đúng là ngàn vương vạn sủng." Cảnh Giai Đồng nói, có chút ghen tị.
Cô ấy còn nói "Đáng lẽ cha em là Đốc quân, địa vị của em vượt xa chị ấy. Nhưng thực ra những gì em nhận được lại không bằng một phần vạn của chị ấy. Con người ta phải biết đầu thai."
Chưa đợi Nhan Tâm an ủi, cô ấy lại nói "Những cô hầu gái thức đêm canh cửa ngoài kia, họ cũng là con gái nhà người ta. Tính ra, em đã là người rất biết đầu thai rồi. Còn đi ghen tị với người khác, em thật quá không biết đủ."
Nhan Tâm "..."
Thịnh Viễn Sơn ngồi bên cạnh uống trà, cảm thấy Nhan Tâm hẳn là rất thích Cảnh Giai Đồng.
Nói chuyện với Cảnh Giai Đồng không mệt, cô ấy có thể tự nói chuyện một mình, kể hết đầu đuôi câu chuyện.
Lại qua nửa canh giờ, Đốc quân và phu nhân đã trở về.
Rất nhanh đã đến giờ Tý.
Tiếng pháo tɾong thành đồng loạt vang lên, nổ giòn giã khắp nơi, pháo hoa cùng bắn, bầu trời đêm sáng như ban ngày, đâu đâu cũng là ngân hoa nở rộ.
Phồn hoa đến cực điểm.


⬅ Trước Tiếp ➡