⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm thấy bà ta định hét lên "Cô cũng muốn bị tre0 lên à?"
Bà g͙ià chóng mặt hoa mắt, một lúc sau mới định la lối om sòm, Bạch Sương rút tấm khăn phủ trên tay vịn ghế sô pha nhét vào miệng bà ta.
Cảnh Giai Đồng không nỡ nhìn, quay mặt đi chỗ khác.
Người hầu gái kia hai chân run lẩy bẩy.
"Cô đi đòi con chim về đây." Nhan Tâm nói với cô ta "Đi nhanh về nhanh."
Người hầu gái lập tức chạy biến ra ngoài.
Cảnh Giai Đồng vội vàng về phòng, nhét những thứ muốn mang đi vào rương hòm, đợi ngày mai phó quan đến khiêng đi.
Chưa đầy nửa giờ sau, chim chưa thấy về, người hầu gái lại dẫn Ngũ tiểu thư Cảnh Phỉ Nghiên quay lại.
Cảnh Phỉ Nghiên nhìn thấy bà g͙ià bị tre0 ngược dưới mái hiên, hơi ngạc nhiên "Thế này là sao?"
"Vị tiểu thư này dẫn người đến, trói bà Vạn lại." Người hầu gái khóc lóc kể lể.
"Là chị bảo Bạch Sương trói đấy. Bà Vạn làm mất Phong Nhi của chị, bảo bà ta đi tìm về thì bà ta cứ chối quanh co." Cảnh Giai Đồng nói.
Cảnh Phỉ Nghiên "Chị, hay là thả bà ấy xuống trước đi. Bà ấy là người hầu lâu năm tɾong phủ, lại là vú nuôi của chị."
"Đúng, bà ta là vú nuôi của chị chứ không phải mẹ ruột chị. Cho bà ta thể diện thì bà ta là nửa cái chủ, không cho bà ta thể diện thì bà ta cũng chỉ là người làm công.
Bà ta công khai không coi lời chị ra gì, cũng không phải ngày một ngày hai. Nếu đã như vậy thì chị không cần bà ta nữa, em thả bà ta xuống rồi đưa đi đi." Cảnh Giai Đồng nói.
Sắc mặt Cảnh Phỉ Nghiên rất khó coi.
"Chị, bà ấy lớn tuổi rồi, không chịu nổi sự g͙iày vò như thế đâụ Hôm nay có tiệc, khách khứa đầy nhà, chị cứ nhất định phải gây chuyện để em mất mặt sao?" Giọng điệu Cảnh Phỉ Nghiên trở nên gay gắt.
Cảnh Giai Đồng ngẩn người nhìn cô ta "Chị đã nói rồi, là bà ta gây chuyện trước."
"Chị cứ nhất định phải xử lý bà ấy hôm nay sao?" Cảnh Phỉ Nghiên tức giận đến run người, nước mắt trào ra "Tại sao chị lại đối xử với em như vậy? Em mới là em gái ruột của chị mà."
Cảnh Giai Đồng nhìn nước mắt cô ta nói rơi là rơi, vẻ mặt thẫn thờ.
Cảnh Phỉ Nghiên nói xong cũng khóc xong "Thả người xuống đi, mai hẵng nói."
Cảnh Giai Đồng từ từ lắc đầu "Không."
Lại nói "Ngày mai chị sẽ chuyển hết đồ đi rồi. Ngày mai có nói nữa hay không, cũng chẳng liên quan gì đến chị."
Cảnh Phỉ Nghiên cắn môi.
Cô ta nhìn sang Nhan Tâm.
Vào phòng được một lúc, cô ta vừa nói vừa khóc, từ đầu đến cuối không hề nhìn Nhan Tâm, mãi cho đến tận bây giờ.
"Chị, chị khuyên chị gái em đi. Đừng làm loạn nữa, hôm nay em mệt lắm rồi." Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Nhan Tâm "Ngũ tiểu thư, tôi không hiểu ý cô lắm. Đây là viện của Tứ tiểu thư, không phải ngoại viện, cũng đâu có làm loạn trước mặt người ngoài."
Cô chỉ vào người hầu gái đi báo tin "Người này, Giai Đồng sai cô ta đi tìm chim sáo về, cô ta lại đi mách lẻo.
Ngũ tiểu thư, cô vẫn nên suy nghĩ xem, người hầu tɾong phủ không nghe lệnh như vậy, có phải do cô cai quản quá nhân từ rồi không?
Hôm nay có thể bắt nạt Giai Đồng, ngày mai cũng sẽ bắt nạt cô. Cô và Giai Đồng mới là chị em ruột, người hầu châm ngòi mà làm ầm ĩ lên thế này, chẳng phải càng khiến người ta chê cười sao?"


⬅ Trước Tiếp ➡