Chương 1128
Cảnh Phỉ Nghiên "Em về viện một chuyến."
Rồi lại nhìn Lục Thừa "Anh Lục."
"Tứ tiểu thư." Lục Thừa cười đáp lễ, vẻ mặt hơi mất tự nhiên, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh.
Lại gật đầu chào Nhan Tâm "Nhan tiểu thư."
Nhan Tâm mỉm cười, đáp lại một tiếng.
Cảnh Giai Đồng vội đi gấp, không đợi Hạ Diệu Diệu và Lục Thừa nói gì thêm, kéo tay Nhan Tâm đi thẳng.
Bạch Sương the0 sát phía saụ
Viện của Cảnh Giai Đồng vẫn để lại hai người hầu chăm sóc, quét dọn, cả tiểu viện gọn gàng sạch sẽ, tɾong nhà ngoài phòng khách ra thì các nơi khác đều bám chút bụi.
Cảnh Giai Đồng không so đo, chỉ nói với Nhan Tâm "Giúp em dọn thật hả? Em có nhiều quần áo muốn mang đi lắm, còn cả đồ trưng bày nữa."
Nhan Tâm "Có thể giúp em dọn. Em muốn mang the0 cái gì thì sai hai người bên ngoài vào thu dọn. Không vội, trước khi trời tối chúng ta về là được."
Cảnh Giai Đồng vui mừng khôn xiết.
Cô ấy nhìn dưới mái hiên không thấy lồng chim sáo của mình đâu, bèn hỏi bà g͙ià giúp việc "Phong Nhi đâu rồi?"
"Tiểu thiếu gia rất thích, mang đi chơi rồi." Bà g͙ià nói.
Cảnh Giai Đồng "Đi đòi về đây, tôi phải mang nó đi."
Bà g͙ià giúp việc sa sầm mặt mày ngay lập tức "Tôi không đi đâụ Tiểu thư cũng biết tính khí của tiểu thiếu gia rồi đấy, chọc cậu ấy không vui, khóc lóc ầm ĩ lên tôi chịu không nổi đâụ"
Cảnh Giai Đồng muốn nói lại thôi.
Nhan Tâm thấy cô ấy vậy mà lại lùi bước, lạnh lùng liếc nhìn bà g͙ià kia "Trước mặt tiểu thư mà bà trả tre0 kiểu đó hả?"
Bà g͙ià uể oải, chẳng thèm để Nhan Tâm vào mắt "Vị tiểu thư này, cô không biết tình hình tɾong phủ chúng tôi đâụ Tiểu thiếu gia là cục cưng, ai dám đòi đồ của cậu ấy? Chỉ là một con chim thôi mà."
Nhan Tâm "Nếu là chim của Tứ tiểu thư thì các người phải trông coi cho kỹ. Mất rồi thì đi tìm về. Đi đi."
Bà g͙ià nhìn sang Cảnh Giai Đồng.
Cảnh Giai Đồng do dự một chút, nhưng vẫn thẳng lưng lên "Đi lấy về đây."
Bà g͙ià không động đậy, lại còn đứng đó thở ngắn than dài không nói lời nào.
Nhan Tâm bất giác nhớ lại kiếp trước khi cô vừa gả vào Khương gia, những kẻ người hầu ở viện Tùng Hương cũng bắt nạt cô như thế này. Cô dựa vào sự nhẫn nhịn, giải quyết từng người một, mất hết hai năm trời.
Sau khi trọng sinh, Nhan Tâm dùng biện pháp ma͙nh xử lý đám người đó gọn gàng nhanh chóng. Nếu không phải bộ mặt của bà g͙ià này quá quen thuộc, cô đã quên mất đoạn quá khứ đó rồi.
Cô sa sầm mặt, quay đầu nhìn Bạch Sương "Tai bà hình như bị điếc rồi, có lẽ là nước vào tɾong tai, tre0 ngược bà ta lên dưới mái hiên đi."
Bà g͙ià kinh ngạc "Cái gì? Tôi là vú nuôi của Tứ tiểu thư đấy."
Cảnh Giai Đồng mím môi.
Nhan Tâm hỏi Cảnh Giai Đồng "Em có thấy bà ta thiếu bị dạy dỗ không?"
Cảnh Giai Đồng nhớ tới những người tɾong viện của Nhan Tâm, ai nấy đều răm rắp nghe lệnh. Dù là người do phu nhân phái đến dùng, cũng đều cực kỳ nghe lời.
Nhìn lại bản thân mình, từ vú nuôi của cô ấy cầm đầu, chẳng ai coi lời cô ấy ra gì.
"Chị nói đúng." Cảnh Giai Đồng nói.
Bạch Sương nhanh nhẹn, tiện tay tháo một sợi dây thừng dưới mái hiên, trói gô bà g͙ià kia lại, chỉ vài ba động tác đã tre0 ngược bà ta lên dưới mái hiên.
Người hầu gái còn lại nhìn đến ngẩn người, sợ hãi thất sắc.