Chương 1135
Nhan Tâm không ép buộc cô ấy như lần trước. Cô dẫn Bạch Sương đi cùng.
Sáng sớm, Nhan Tâm the0 lệ thường đến viện của phu nhân trước.
Cô thay quần áo, trang điểm đàng h0àng. Mặc một chiếc sườn xám màu hồng phấn thêu hoa đào nhỏ, đơn giản, trang nhã và trắng trẻo.
"Bộ này đẹp đấy." Phu nhân khen cô "Chỉ là hơi nhạt nhòa một chút."
Tháng Giêng, các cô gái đều ăn mặc rực rỡ như hoa.
"Con đi xem tình hình Hạ gia. Đây không phải tiệc rượu mừng năm mới, chỉ là tiệc xuân của giới trẻ, con xem Hạ tiểu thư mời được những ai." Nhan Tâm nói.
Cô không cần quá gây chú ý.
Bản thân Hạ Diệu Diệu cũng mặc đồ đơn giản, nên cũng không bắt bẻ được gì ở điểm này.
"Lúc may bộ sườn xám này, thợ thêu của Chu Cẩn Các nói có thể sửa cho hợp thời trang một chút, nên đã làm tay áo rất rộng." Nhan Tâm lại nói.
Váy đầm phương Tây tay áo thường rộng.
Thợ thêu Chu Cẩn Các hỏi ý Nhan Tâm, có muốn kết hợp chút thay đổi thời thượng không.
Quần áo mỗi mùa đều nhiều, sửa một bộ cũng thú vị, nên Nhan Tâm đồng ý.
Phu nhân nghe cô nói vậy mới để ý đến tay áo của cô, cười nói "Thế này thì chẳng ra tây cũng chẳng ra ta."
"Trong tay áo có thể giấu một cây kim bạc. Lúc đó con đã nghĩ đến chuyện này, nên mới đồng ý sửa." Nhan Tâm nói.
"Ra ngoài làm khách mà mang the0 kim bạc sao?" Phu nhân hỏi.
Nhan Tâm "Có chuẩn bị vẫn hơn không."
"Là thuốc hay là độc?"
Nhan Tâm "... Độc ạ. Do con tự pha chế, tác dụng͟͟ ma͙nh, nhưng hậu quả không kéo dài, không tổn thương nội tạng."
Phu nhân bật cười.
Bà chỉnh lại cổ áo cho Nhan Tâm, rất hài lòng nói "Con cái gì cũng không sợ, mẹ rất vui. Châu Châu Nhi, con làm rất tốt."
"Cảm ơn mẹ." Nhan Tâm nói.
Phu nhân gật đầu, lại nhẹ nhàng vuốt phẳng vai áo cô, dặn dò cô đi sớm về sớm.
Nhan Tâm bảo Bạch Sương sai người đi nghe ngóng xem khi nào Cảnh Phỉ Nghiên ra khỏi nhà.
Cô canh giờ, gần như đến cổng Hạ phủ cùng lúc với xe của Cảnh Phỉ Nghiên.
So với phủ Tây Cảnh gia, Hạ gia lại là một kiểu khí phái khác cổng vào rộng rãi h0ành tráng hơn, cánh cửa lớn cũng trầm trọng, bề thế hơn.
Khi Cảnh Phỉ Nghiên xuống xe, Nhan Tâm cũng xuống xe.
The0 sự hiểu biết của Nhan Tâm về cô ta, cô ta sẽ bước tới chào hỏi.
Quả nhiên, Cảnh Phỉ Nghiên hơi điều chỉnh biểu cảm, cười đi về phía Nhan Tâm "Chị, chị đến sớm thật."
"Lần đầu tiên đến nhà làm khách, không dám đến muộn." Nhan Tâm cười đáp.
Cảnh Phỉ Nghiên cười nói "Bên nhà ngoại em là thoải mái nhất, không có quá nhiều quy tắc, không phải kiểu gia đình hợm hĩnh hay soi mói đâụ Chị cứ yên tâm, tự nhiên chút."
"Được." Nhan Tâm cười cười.
Cảnh Phỉ Nghiên "Chị lần đầu đến, để em đưa chị vào sảnh tiệc nhé. Lát nữa chị thấy ċһán thì em dẫn chị đi dạo."
Nhan Tâm "Cảm ơn A Nghiên."
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, đi vào tɾong.
Đến sảnh tiệc, dù là Nhan Tâm hay Cảnh Phỉ Nghiên đều bị đập vào mắt một cảnh tượng choáng ngợp.
Cả sảnh tiệc đều được trang trí bằng màu đỏ, đầy không khí vui mừng và náo nhiệt.
Ở cửa xếp một bức tường hoa, dùng toàn hoa hồng đỏ rực như lửa.
Nhan Tâm hơi dừng bước, ngắm nhìn vài lần, cảm thán "Đẹp thật."
Lại hỏi Cảnh Phỉ Nghiên "Hoa lụa có thể làm sống động như thật thế này sao?"
Cảnh Phỉ Nghiên "Chắc là vậy?"