Chương 1136
Đi lại gần vài bước, những bông hồng kia tươi thắm ướt át, trên cánh hoa còn lác đác vài cái héo úa, càng thêm chân thực.
Cảnh Phỉ Nghiên không tự chủ được mà lại gần.
Cô ta xem xong, sắc mặt lập tức hơi trầm xuống.
Nhan Tâm không tiến lên.
Cảnh Phỉ Nghiên quay lại, cười nói với Nhan Tâm "Là hoa thật."
Nhan Tâm lộ ra chút ngạc nhiên "Vậy mà là hoa thật sao?"
Rồi nói "Bà chủ phòng khiêu vũ Lệ Hiên quen thân với chị. Chị ấy nói khách khứa ở phòng khiêu vũ mua hoa hồng tặng ca sĩ, một bông hồng giá không rẻ.
Tất nhiên, đó là giá ở phòng khiêu vũ. Hoa hồng cũng phải là hoa thật, phải vận chuyển từ miền Nam về. Tóm lại, hoa hồng thật vào mùa này cũng là giá trên trời rồi."
Vẻ mặt của Cảnh Phỉ Nghiên có vài phần không tự nhiên "Đúng vậy."
"Đẹp thật, Hạ tiểu thư rất có gụ" Nhan Tâm lại nói.
Cảnh Phỉ Nghiên hơi siết chặt ngón tay.
Hai người bước vào sảnh tiệc.
Trong sảnh bày mười hai bàn tiệc, trên mỗi bàn đều đặt hoa tươi.
Không phải hoa mai hay hoa thủy tiên đúng mùa, mà là đủ loại hoa hồng các màụ
Không ít tiểu thư thốt lên kinh ngạc "Đẹp quá, tôi được mở rộng tầm mắt rồi."
Hạ Diệu Diệu nghe tin Nhan Tâm và Cảnh Phỉ Nghiên đã đến, liền qua tiếp đãi.
Hôm nay cô ta vẫn mặc sườn xám màu trắng sữa, khoác áo lông cáo trắng, chỉ đe0 đôi hoa tai hồng ngọc trên tai.
Ánh sáng đỏ nhạt phản chiếu lên gò má cô ta, đôi má đầy đặn ửng hồng, kiều diễm đáng yêụ
"Hạ tiểu thư, bữa tiệc hôm nay rất trang nhã." Nhan Tâm nói.
"Đều là chút tâm tư nhỏ, đừng chê cười." Hạ Diệu Diệu khiêm tốn nói.
Nhan Tâm tiếp tục khen Hạ Diệu Diệu ngay trước mặt Cảnh Phỉ Nghiên "Chỉ riêng những bông hồng này đã đủ thấy Hạ tiểu thư cao sang rồi. Cả cái tiệc xuân ở Nghi Thành này đều không sánh bằng bữa tiệc này. Nói về gu thẩm mỹ, chắc chắn Hạ tiểu thư là độc nhất."
Cô không hề nhắc đến tiền, nhưng câu nào cũng đều đang nói "Hạ tiểu thư, cô thật g͙iàu có."
Hạ Diệu Diệu cười tươi roi rói "Khách của tôi đều rất quan trọng, dĩ nhiên phải dụng͟͟ tâm tiếp đãi rồi. Tấm lòng này mọi người hiểu là tôi mãn nguyện lắm rồi."
Cảnh Phỉ Nghiên cũng cười, nụ cười hơi gượng gạo. Tiệc xuân của cô ta vì thiếu hoa hồng mà kém xa đẳng cấp của Hạ Diệu Diệụ
Khách khứa lục tục kéo đến.
Những bông hoa tươi này khiến ai nấy đều kinh ngạc. Mọi người trước mặt thì khen Hạ Diệu Diệu, sau lưng đều bàn tán xem một cành hoa này đáng giá bao nhiêu tiền.
Vào mùa này, làm sao mà kiếm được.
Những bông hoa này toàn là giống quý, ngày thường giá đã không thấp rồi.
Mọi người nhao nhao bàn tán.
Hạ Diệu Diệu dẫn một người đàn ông trẻ tuổi đi đến bàn của Nhan Tâm.
Cô ta giới thiệu "Đây là người bạn du học trở về của tôi. Giai Đồng đâu rồi? Còn muốn bảo em ấy nói chuyện với anh ấy về việc du học nữa."
Nhan Tâm "Giai Đồng ăn bậy đau bụng, không tiện ra ngoài."
Mắt Hạ Diệu Diệu khẽ đảo, cười nói "Vậy nói chuyện với cô được không? Cô về kể lại cho Giai Đồng."
Không đợi Nhan Tâm trả lời, cô ta nói tiếp "Bạn tôi khó khăn lắm mới đến chơi một lần."
Ánh mắt người đàn ông kia dừng lại trên mặt Nhan Tâm, rồi hơi dời xuống, nhìn chằm chằm vào môi và cổ cô.
Một ánh nhìn khiến người ta rất khó chịụ