Chương 1142
Nhan Tâm vốn định tự mình ra tay.
Nhưng cô không ngờ lại có người hữu dụng͟͟ đến thế, quả thực là đã làm hết những việc Nhan Tâm muốn làm.
Năm nay vận may của Nhan Tâm không tệ.
Cô an tĩnh đứng phía sau xem kịch. Nếu sự việc không tiến triển the0 hướng Nhan Tâm dự tính thì cô sẽ lên tiếng saụ
"Báo quan trước " Lão phu nhân quyết đoán.
"Bà nội." Hạ Diệu Diệu hoảng hốt.
Lão phu nhân "Cháu yên tâm, Sở cảnh sát sẽ trả lại công bằng cho cháụ Diệu Diệu tuyệt đối sẽ không tư định chung thân với kẻ này, là cậu ta trộm cắp."
Dưới sự quấy nhiễu của Ngô Thanh Tiêu, ép lão phu nhân phải chọn một tɾong hai thừa nhận người này là tình nhân của Hạ Diệu Diệu, hoặc đưa lên quan.
Lão phu nhân chọn cái saụ
Dưới con mắt của bao người, gã thanh niên Lý Chí Phan vẫn còn đang điên loạn kia đã bị cảnh sát của Sở cảnh sát giải đi.
Một bữa tiệc xuân tốn kém vô kể, lúc này đã h0àn toàn bị hủy hoại.
Nhan Tâm rời đi.
Cảnh Phỉ Nghiên cũng rời đi.
Chỉ có Cảnh Phỉ Nghiên biết, chuyện này chắc chắn có liên quan đến Nhan Tâm.
Nhưng khi Cảnh Phỉ Nghiên thấy bữa tiệc của Hạ Diệu Diệu kết thúc qua loa, còn bị người ta chê cười, tâm trạng cô ta lại vô cùng thoải mái.
"Bà ngoại và mợ quá nuông chiều chị họ rồi, chị họ không biết chừng mực." Cảnh Phỉ Nghiên nói với tâm phúc của mình.
Nhan Tâm trở về phủ Đốc quân.
Phu nhân thấy cô về sớm như vậy, hỏi cô đã ăn cơm chưa.
Nhan Tâm "Chưa ạ, một ngụm nước cũng chưa được uống, chỉ xem một vở kịch lớn thôi."
Phu nhân "Kể mẹ nghe xem."
Nhan Tâm vâng lời.
Cô cùng phu nhân ăn cơm, kể lại chuyện ở Hạ gia cho phu nhân nghe.
Nhan Tâm có được thông tin tình báo, cô đã xem bản đồ địa hình của phủ Hạ gia. Trí nhớ cô tốt, phương hướng cũng rất tốt, xem một lần là nhớ.
Thông tin cô có được là lão phu nhân Hạ gia mỗi buổi sáng đều đến rừng mai nhỏ đi dạo.
Nhan Tâm đi đường tắt qua đó, gặp được lão phu nhân.
Lão phu nhân rất hứng thú với con gái nuôi của chính phủ quân sự, sẵn lòng trò chuyện với cô, lại thấy cô đi nhầm vào rừng mai nhỏ, lo lắng cô đi lạc sang chỗ khác nên đã đưa cô trở về.
"... Hạ Diệu Diệu không thể không có kẻ thù, cô ta quá phô trương, đắc tội với người khác mà không tự biết." Nhan Tâm nói "Cái tên Lý Chí Phan kia cũng là người yêu mến Hạ Diệu Diệụ Cây kim bạc của con chỉ khiến thần trí anh ta hỗn loạn mà thôi.
Con đã tính chuẩn giờ, đúng lúc lão phu nhân đến thì Lý Chí Phan chạy ra làm loạn. Trên người anh ta có hoa tai của Hạ Diệu Diệu, những người khác nhất định sẽ xem náo nhiệt."
Phu nhân nghe xong, khen Nhan Tâm lanh lợi.
Lại nói may mà cô đã chuẩn bị trước.
"Con bé Hạ Diệu Diệu này cũng giống như Hạ Mộng Lan, bị chiều hư rồi. Tâm địa hẹp hòi lại không có não." Phu nhân nói.
"Người Hạ gia đều như vậy sao ạ?"
"Đàn ông Hạ gia, ai cũng được giáo dục rất nghiêm khắc. Không thể coi thường bọn họ. Con gái Hạ gia, đời nào cũng ít, Hạ Mộng Lan, Hạ Diệu Diệu đều là con gái duy nhất, đương nhiên được cưng chiều hết mực." Phu nhân nói.
Nhan Tâm "Thật biết đầu thai. Chỉ cần thông minh một chút thì số mệnh khiến ai cũng phải ghen tị."