⬅ Trước Tiếp ➡

"Ngô Thanh Tiêu, anh cút sang một bên đi." Hạ Diệu Diệu mắng "Lúc này anh nhảy ra gây rối làm gì? Đồ tiểu nhân."
Vị thiếu gia tên Ngô Thanh Tiêu không hề tức giận, tiếp tục dây dưa không buông "Hạ tiểu thư đừng giận, chi bằng đưa tên phóng đãng này lên Sở cảnh sát đi."
Lại nói với những người khác "Mọi người nói có phải không? Dù sao cũng là một mạng người."
Lời tɾong lời ngoài của anh ấy đều ám chỉ Hạ gia sẽ dùng tư hình để giết người này.
"Cái gì đây?"
Một cô gái nhặt lên một chiếc hoa tai hồng ngọc trên mặt đất nơi Lý Chí Phan vừa giãy giụa.
Sau đó, cô gái không dám nói gì nữa.
Nhìn thấy chiếc hoa tai, sắc mặt lão phu nhân hơi đổi, Hạ Diệu Diệu lộ vẻ ngạc nhiên.
Đối với biến cố này, Cảnh Phỉ Nghiên có chút không hiểu đầu đuôi.
Vị thiếu gia tên Ngô Thanh Tiêu bước nhanh tới giật lấy chiếc hoa tai hồng ngọc đó, cười nói "Hóa ra là tín vật định tình. Lão phu nhân, chúc mừng chúc mừng, tiểu thư tự mình tìm được con rể rồi "
L ng ngực lão phu nhân phập phồng "Chuyện này có hiểu lầm gì đó."
"Đó không phải là hoa tai của tôi " Hạ Diệu Diệu nói "Sao tôi có thể tặng hoa tai cho anh ta chứ?"
"Ai cũng biết, bậc thầy trang sức, đại sư Doãn được Hạ gia nuôi tɾong nhà, chuyên chế tác hoa tai hồng ngọc cho tiểu thư. Chuyện này cũng không phải lần đầu tiên cô nhắc đến.
Vòng vàng từng qua tay đại sư Doãn, giá đắt gấp mười lần giá vàng. Trang sức của ông ấy đều có khắc hoa văn hình mây lành hình chữ "Doãn" nhỏ xíụ Trên chiếc hoa tai này chẳng phải có sao? Sao lại không phải là tín vật của Hạ tiểu thư?" Ngô Thanh Tiêu cười nói.
Mọi người thì thầm to nhỏ.
Tiếng bàn tán ngày càng lớn, gần như sắp công khai nói ra miệng rồi.
"Chuyện gì vậy?"
"E là Hạ gia không đồng ý, muốn chia rẽ uyên ương phải không?"
"Tên này nhớ thương của hồi môn của Hạ gia."
Lão phu nhân thấy tình hình này, chỉ cười nói "Mọi người ăn cơm trước đi. Sự việc sẽ được xử lý, các cháu cứ yên tâm."
Ngô thiếu gia rõ ràng không muốn buông tha "Xử lý thế nào? Tôi là lo cho mạng người."
"Hạ gia chưa bao giờ xảy ra chuyện như vậy."
"Vậy sao?" Ngô Thanh Tiêu cười cười "Lão phu nhân, lời này bà có tin không?"
"Ngô Thanh Tiêu, rốt cuộc anh muốn thế nào? Anh the0 đuổi tôi không thành, bèn ở đây cố ý giở trò xấu, khiến tôi mất mặt sao?" Hạ Diệu Diệu quát lớn.
Ngô Thanh Tiêu cười cười "Đã là tình địch của tôi, vậy tôi càng phải đưa anh ta đi gặp quan. Lão phu nhân, một kẻ ác độc muốn sỉ nhục tiểu thư, tại sao không trực tiếp đưa đến Sở cảnh sát? Bà sợ cái gì?"
Một cô gái nói chen vào một câu rất nhỏ "Hoa tai hồng ngọc giá trị không nhỏ. Giả sử không phải tín vật định tình thì là trộm cắp, càng nên báo cảnh sát."
"Đúng đấy " Ngô Thanh Tiêu cười nói.
Lão phu nhân nhìn về phía cháu gái.
Hạ Diệu Diệu nắm chặt tay bà ấy. Cô ta không muốn báo quan, cô ta rất sợ hãi.
"Kẻ này là hạng vô danh tiểu tốt, không với cao được tới Hạ gia. Nếu hôm nay không ai làm chủ cho anh ta thì ngày mai có thể anh ta đã chết rồi." Ngô Thanh Tiêu tiếp tục nói.
Nhan Tâm nhìn người thanh niên này.
Cô lẳng lặng cười.
Nếu lão phu nhân không có mặt, những lời này ngược lại không ai làm chủ được, không dễ thi triển.


⬅ Trước Tiếp ➡