⬅ Trước Tiếp ➡

Một khi kích động sự phẫn nộ của đám đông, em sẽ lấy cớ rời đi, để Đốc quân xoa dịu cảm xúc của thuộc hạ, cũng thuận tiện để A Chiêu trở về tiếp quản thu mua lòng người." Thịnh Viễn Sơn nói.
Phu nhân nhìn anh ấy, muốn nói lại thôi.
"Em thích làm những việc này." Thịnh Viễn Sơn nói.
Phu nhân "Em chẳng giống người bình thường chút nào. Người bình thường ở tuổi em, con cái đã mấy đứa rồi."
Thịnh Viễn Sơn cười cười "Người có chí riêng. Sau này A Chiêu và Châu Châu Nhi có con, em bế một đứa về nuôi. Nuôi lớn rồi, không cho nó gọi em là ông cậu, bắt nó gọi là "cha"."
Phu nhân ngạc nhiên "Nói hồ đồ, để người ngoài nghe được thì phải làm sao?"
"Em vốn là kẻ hồ đồ mà." Thịnh Viễn Sơn cười nói "Chị, đã đến nước này rồi, em khuyên chị nghĩ thoáng ra chút. Người ngoài nói gì, em đâu có để tâm?"
Phu nhân "... Còn A Chiêu và Châu Châu Nhi thì sao?"
"A Chiêu không dập đầu cảm ơn cậu nó thì coi như nó không có lương tâm, nó có để tâm hay không, không phải việc em lo, còn về Châu Châu Nhi, em không biết phải làm sao cho tốt nữa. Chị à, chị không biết em thích cô ấy nhiều đến thế nào đâụ" Thịnh Viễn Sơn nói.
Phu nhân nhắm chặt mắt lại.
Bà ấy nói "Chị đã không nuôi dạy em tốt."
"Cây non đã thành hình, hối hận cũng muộn rồi chị à." Thịnh Viễn Sơn nói.
Phu nhân lòng đầy tâm sự ngồi đó, hồi lâu không động đậy.
Việc gì cũng đau lòng.
Ngộ nhỡ Nhan Tâm không chịu nổi áp lực này, bỏ chạy thì làm sao?
Phu nhân không nỡ xa cô.
Tết Nguyên Tiêu, phu nhân hơi đau đầụ
Nhan Tâm cầm dầu thuốc đến cho bà ấy, thay bà ấy xoa bóp thái dương.
Phu nhân nắm lấy tay cô, nói "Châu Châu Nhi, mẹ không có con thật sự không được."
Nhan Tâm nói "Đây là việc bổn phận mà."
"Bất kể là việc bổn phận hay ngoài bổn phận, con đều làm cực kỳ tốt. Mẹ cứ nghĩ, nếu con mãi mãi ở bên cạnh mẹ, sau này mẹ sẽ hưởng phúc cả đời." Phu nhân nói.
Bà lại nói tiếp "Châu Châu Nhi, con không biết đời này mẹ vất vả thế nào đâụ Từ khi hiểu chuyện đến giờ, mẹ chưa từng được ngơi nghỉ. Bây giờ mẹ chỉ mong A Chiêu trở về. Đợi nó về, con vẫn ở bên cạnh mẹ, lúc đó mẹ mới thực sự được hưởng phúc."
Bà ấy tràn đầy hy vọng nói "Mẹ có thể làm một lão phong quân, ăn cơm, đi dạo, nuôi chim nuôi chó, rồi chơi đùa với cháu trai cháu gái."
Nhan Tâm nghe lời này, tɾong lòng có chút thấp thỏm "Mẹ, có phải cha nói gì rồi không ạ?"
Cô sợ Đốc quân muốn đuổi cô đi, chuyện này cô đã từng nhắc với phu nhân.
Phu nhân vội nói "Không có. Mẹ không cho con đi, cha con sẽ không nói gì đâụ Nếu ông ấy không để ý đến suy nghĩ của mẹ như vậy thì tình nghĩa giữa chúng ta cũng đến hồi kết thúc rồi."
Lại như muốn che giấu điều gì, bà ấy nói "Mẹ ngủ trưa gặp ác mộng, mơ thấy con nhất quyết đòi đi, mẹ giữ thế nào cũng không được."
Nhan Tâm thở phào nhẹ nhõm, cười nói "Ở bên cạnh mẹ là những ngày tháng cẩm y ngọc thực. Ai ai cũng tâng bốc con. Mẹ có cầm gậy đuổi, con cũng không đi đâụ"
Phu nhân "Vậy quyết định thế nhé. Chúng ta không nghi ngờ nhau, thẳng thắn với nhau, có hiểu lầm gì thì hỏi rõ ràng ngay trước mặt."
"Vâng." Nhan Tâm đáp.
Phu nhân thở phào nhẹ nhõm.


⬅ Trước Tiếp ➡