⬅ Trước Tiếp ➡

Đến giờ cơm tối, đèn lồng tɾong sân đều đã được thắp lên, ánh sáng rực rỡ, sắc đỏ lan tỏa chiếu sáng cả màn đêm, khắp sân tràn ngập không khí vui mừng.
Qua đêm nay, năm mới xem như đã kết thúc.
Cảnh Giai Đồng thay quần áo mới, qua ăn cơm.
Khi Đốc quân trở về, trời đã tối hẳn, tâm trạng ông ấy cũng khá tốt.
Thịnh Viễn Sơn xách the0 mấy hộp trái cây đóng hộp, đến muộn hơn một chút.
Sân khấu kịch nhỏ đã được dựng lên, hát vài khúc nhạc thanh tịnh.
Bàn ăn rất phong phú, người giúp việc rót rượu cho từng người.
Nhan Tâm và Cảnh Giai Đồng uống rượu vang đỏ, phu nhân, Đốc quân và Thịnh Viễn Sơn đều uống rượu vàng.
"Buổi chiều A Nghiên đến tìm tôi." Đốc quân tùy ý nói chuyện phiếm.
Người khác thì không sao, nhưng Cảnh Giai Đồng lại bị sặcrượu, ho sù sụ.
Đốc quân "Con chậm thôi. A Nghiên đâu có gọi con về."
Cảnh Giai Đồng ho đỏ cả mặt, lại căng thẳng "Xin lỗi cha."
Đốc quân thở dài "Cũng là con gái, nếu con được bằng ba phần của A Nghiên thì cha cũng yên tâm rồi. Cái dạng này của con, sau này lấy chồng rồi cũng bị người ta bắt nạt thôi."
Con gái bị bắt nạt, làm cha có lẽ đều sẽ cảm thấy tức giận, cũng sẽ hận con mình vô dụng͟͟.
Cảnh Giai Đồng ấp úng.
Phu nhân cười giảng hòa "Càng mắng nó, nó càng nhát gan. Tính cách này của nó, cứ nuôi thêm vài năm nữa rồi hãy gả chồng. Con gái của Đốc quân, không sợ không có cửa nhà tốt."
Bà ấy lại nói "Bây giờ đang thịnh hành nếp nhà khai hóa , rất nhiều gia đình đưa con cái ra nước ngoài du học. Con trai càng có tiền đồ thì thời gian học càng dài, chuyện hôn nhân đều hoãn lại saụ Giai Đồng có rất nhiều người để lựa chọn. Làm cha ai cũng lo lắng, nhưng làm con gái rồi cũng sẽ từ từ trưởng thành, ngày tháng còn dài mà."
Nếp sống gia đình văn minh, lịch sự, có giáo dưỡng, có học thức.
"Phu nhân nói đúng." Đốc quân nói.
Cảnh Giai Đồng nghe vậy, tɾong lòng đối với phu nhân càng tâm phục khẩu phục.
Chỉ vài câu ngắn ngủi, vừa an ủi Đốc quân, lại vừa an ủi Cảnh Giai Đồng.
Những kỹ năng này, nếu học được chút lông da thôi cũng đủ dùng cả đời rồi.
"A Nghiên đến làm gì vậy?" Phu nhân hỏi.
"Là đến báo tin vui, nói Hạ thị có thể xuống giường rồi, mấy hôm nay tinh thần cũng khá tốt, Tết Nguyên Tiêu bên đó đã sắp xếp xong xuôi." Đốc quân nói.
Phu nhân cười nói "Thật tốt quá. Lát nữa ăn cơm xong, ông qua đó xem sao. Con bé vất vả đến một chuyến, đừng để nó thất vọng."
Đốc quân "Nó nói là được rồi, không cần đi đâụ"
Phu nhân "Ban đêm lạnh, không đi cũng được. Trưa mai lúc đi ngang qua thì ghé vào nhìn một chút. Cũng phải nể mặt A Nghiên chứ, con gái lớn rồi mà."
Đốc quân cười lên "Cũng được."
Sự khâm phục của Cảnh Giai Đồng đối với phu nhân lại tăng thêm một bậc.
Vì không có quá nhiều quyến luyến với phủ Tây, chỉ có thất vọng và ngột ngạt, nên Cảnh Giai Đồng đã tách mình ra khỏi gia đình, cô ấy không cảm thấy phủ Tây là nhà mình.
Đương nhiên, phủ Đốc quân cũng không phải nhà cô ấy, mà là nơi cô ấy tạm thời trú ngụ. Sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ có nơi chốn của riêng mình.
Cảnh Giai Đồng h0àn toàn đứng ở lập trường của người ngoài cuộc, cảm thấy phu nhân vô cùng lợi hại.


⬅ Trước Tiếp ➡