⬅ Trước Tiếp ➡

"Long đầu Chu bệnh nặng̝ rồi, Chu Quân Vọng có thể sẽ tiếp quản một số việc, con thấy cậu ta có đáng để nâng đỡ không?" Đốc quân hỏi.
Nhan Tâm và Đốc quân trò chuyện một chút về Chu Quân Vọng.
Kiếp trước, ba năm trước long đầu Chu đã trọng thương nằm liệt giường, sống đời thực vật.
Chu Quân Vọng dùng thời gian vài năm thu thâu tóm Thanh Bang, tuổi còn trẻ đã leo lên vị trí cao, bình định một phương.
Anh ta là người có năng lực.
Nhưng tại sao Đốc quân lại hỏi cô? Trong lòng Nhan Tâm dấy lên sự cảnh giác.
Bữa tối nhanh chóng kết thúc, Đốc quân bảo nhóm Nhan Tâm ra ngoài chơi, tối nay tɾong thành càng náo nhiệt hơn.
Nhan Tâm đã hẹn với Phó Dung, tối nay đi uống một ly, trò chuyện đôi chút, nên cô đi ra ngoài trước.
Thịnh Viễn Sơn cũng có việc, anh ấy đi sau một bước rời khỏi phủ Đốc quân.
Cảnh Giai Đồng thì hẹn hai bạn học nữ đi ngắm đèn.
"Tại sao lại nhắc đến Chu Quân Vọng, còn hỏi Châu Châu Nhi?" Phu nhân khoác tay Đốc quân, hai người tản bộ tɾong sân.
Khắp nơi đèn đuốc điểm tô, sáng như ban ngày.
Đốc quân trầm ngâm.
"Khó nói sao?" Phu nhân lại hỏi.
Đốc quân "Chu Quân Vọng đề nghị nhượng lại cho chính phủ quân sự ba bến tàu để đổi lấy sự nâng đỡ của quân đội trú đóng đối với cậu ta. Tôi đã đồng ý rồi."
Phu nhân "Không phải là chuyện tốt sao?"
"Chu Quân Vọng còn muốn liên hôn với chính phủ quân sự. Cậu ta nói cậu ta muốn cưới Châu Châu Nhi." Đốc quân lại nói.
Phu nhân "..."
Bà ấy khẽ nắm chặt ngón tay.
Sói dữ tɾong nhà không nỡ đánh, nhưng kẻ bên ngoài thì có thể một gậy đánh chết.
Bà ấy lập tức sa sầm mặtta nói lời này là sỉ nhục A Chiêu, hay là sỉ nhục ông?"
Đốc quân "A Uẩn..."
"Hay là cậu ta cho rằng A Chiêu sẽ không bao giờ trở về nữa? Đốc quân, ông cứ mặc kệ cậu ta ngông cuồng như vậy sao?" Vẻ mặt phu nhân âm trầm.
Đốc quân "Không phải..."
Đương nhiên ông ấy biết Chu Quân Vọng nói lời này quả thực quá mức ngông cuồng.
Nhưng Đốc quân thực sự nơm nớp lo sợ về Nhan Tâm, có chút lo lắng cô gây họa.
Cảnh Trọng Lẫm...
Mặc dù nói cái chết của Cảnh Trọng Lẫm không thể tính lên đầu Nhan Tâm, nhưng ai biết được vận mệnh rốt cuộc có huyền cơ gì?
Đốc quân lớn tuổi rồi, con trưởng lại không có ở đây, ai hiểu được sự nôn nóng và bất an của ông ấy?
Kế hoạch đưa Nhan Tâm đi, phu nhân không đồng ý.
Vậy thì, có thể gả Nhan Tâm đi không?
Đề nghị này của Chu Quân Vọng đã đánh tɾúng vào tâm tư của Đốc quân, cho nên Đốc quân không cảm thấy anh ta mạo phạm, ngược lại còn coi như một chuyện nghiêm túc, suy nghĩ tɾong lòng.
"Một khi ông đồng ý chính là thừa nhận với bên ngoài rằng A Chiêu đã chết. Trong quân biết A Chiêu đã chết, việc chọn người thừa kế sẽ lại gây ra một trận gió tanh mưa máụ Đốc quân, cục diện khó khăn lắm mới ổn định được, nay bị Chu Quân Vọng phá vỡ, Thanh Bang làm ngư ông đắc lợi. Ông bị tên tiểu nhân Chu Quân Vọng che mắt rồi." Phu nhân lại nói.
Đốc quân "... Bà nói đúng "
Ông ấy chỉ nghĩ đến việc giải quyết vấn đề của Nhan Tâm mà không nghĩ đến tầng này.
Suýt chút nữa mắc bẫy của Chu Quân Vọng.
Đốc quân nhận ra muộn màng, cũng có chút bực bội "Tên này rắp tâm hại người."


⬅ Trước Tiếp ➡