Chương 1152
"Chúng ta g͙ià rồi, người trẻ tuổi đầu óc linh hoạt hơn chúng ta, to gan lớn mật, muốn đẩy ông xuống đấy." Phu nhân nói.
Rồi bà ấy nói tiếp "Chuyện của Thanh Bang, chi bằng hỏi thử Viễn Sơn xem."
Đốc quân gật đầụ
Sáng hôm sau, Đốc quân ra ngoài, ghé qua phủ Tây trước.
Hạ Mộng Lan ngày càng gầy. Tóc bà ta bạc đi nhiều, trông g͙ià hơn hẳn, gò má nhô cao, bỗng nhiên trông giống như một bà lão.
Đốc quân nhìn bà ta như vậy, không nỡ quá khắt khe nữa.
Hạ Mộng Lan có tư cách an hưởng tuổi g͙ià. Bà ta đã sinh cho Đốc quân sáu người con, bà ta có công lao.
"Sau này kiềm chế tính tình, tu thân dưỡng tính đi." Đốc quân nói "Người đã có tuổi rồi, đừng có hay nổi nóng, có những chuyện nhắm một mắt mở một mắt, cứ để cho nó qua đi."
Hạ Mộng Lan ngoan ngoãn gật đầu "Vâng. Trọng Lẫm đi rồi, lòng tôi cũng sụp đổ, còn tranh g͙iành gì nữa chứ?"
Bà ta lại nghẹn ngào "Đáng thương cho Đốc quân, con trưởng, con thứ đềụ.."
Hốc mắt Đốc quân cay cay.
Ông ấy không khóc trước mặt Hạ Mộng Lan, không quen nói chuyện tình cảm với bà ta, có chút lúng túng.
"A Chiêu sẽ trở về, sau này các con đều sẽ phụng dưỡng bà. Nghỉ ngơi cho khỏe, việc nhà đều giao cho A Nghiên đi." Đốc quân nói.
Ông ấy còn dặn dò "Dù sao A Nghiên vẫn còn nhỏ tuổi, bà không giúp đỡ nó thì cũng đừng làm khổ nó. Sống cho tốt, đó mới là đạo lý đúng đắn."
Hạ Mộng Lan gạt nước mắt vâng dạ.
Khi Đốc quân rời khỏi phủ Tây, tâm trạng tốt hơn không ít.
Ông ấy vẫn rất yêu thương Cảnh Phỉ Nghiên, đây là chiếc áo bông nhỏ của ông ấy.
Phu nhân nói rồi, làm cha mẹ phải biết hồ đồ đúng lúc. Phu nhân cũng nói A Nghiên bị hắt nước bẩn, cô ta rất vô tội.
Lời của phu nhân luôn không sai.
"... Cha biết cuộc sống khó khăn. Con gánh vác được việc mới là chia sẻ nỗi lo với cha. Bên này con để tâm chăm sóc cho tốt, cha sẽ không quên đâụ" Đốc quân nói.
Cảnh Phỉ Nghiên vâng dạ.
Đốc quân hài lòng vỗ vỗ đầu cô ta, lúc này mới cùng Thịnh Viễn Sơn đi đến khu đóng quân.
Mở một cuộc họp đơn giản, Đốc quân nói về Thanh Bang.
Có người nói chi bằng nhân cơ hội này tiêu diệt Thanh Bang, loại làm vậy chỉ trợ giúp cho khí thế của Hồng Môn, cũng không giải quyết được rắc rối.
Thanh Bang bắt buộc phải tồn tại.
Nếu không có nó thì tɾong thành sẽ càng thêm náo loạn bất an, Đốc quân lại không có sức lực suốt ngày đi bắt chuột.
"Trước kia, A Chiêu rất coi trọng Chu Quân Vọng, nó cảm thấy người này có chút thanh cao ngạo mạn." Thịnh Viễn Sơn mở lời.
"Thanh cao ngạo mạn?"
"Một người thanh cao ngạo mạn, làm việc sẽ bó tay bó chân, không đến mức h0àn toàn không có giới hạn." Thịnh Viễn Sơn nói "Đổi thành những tên cáo g͙ià khác của Thanh Bang nắm quyền, lại là một trận biến động."
Một vị tướng lĩnh nói "Thanh Bang có thể dùng cho mình, chỉ cần cân bằng một mức độ. Bây giờ cục diện mới hơi ổn định, chúng ta không có sức lực đi dây dưa với Thanh Bang."
"Vậy thì bảo đảm cho Chu Quân Vọng lên ngôi. Có thể liên hôn với cậu ta, cậu ta đến nay vẫn chưa kết hôn." Một vị tướng lĩnh khác nói.
Đốc quân "..."
Cuộc họp này, Đốc quân cuối cùng quyết định vẫn là nâng đỡ Chu Quân Vọng lên nắm quyền, ngầm ủng hộ anh ta, Thanh Bang hiện tại không thích hợp để rời rạc.