Chương 1165
Dù có tương đương đến đâu, cũng không tốt bằng chiếc vòng của hồi môn của Chúc Tòng Nhiễm. Không chỉ là quý giá mà còn mang ý nghĩa gia truyền, đó là do bà ngoại cô ấy truyền lại.
Vòng vỡ rồi, chính là vỡ rồi.
Đúng như Nhan Tâm nói, cuộc hôn nhân này của Chúc Tòng Nhiễm, không phải vì hai người tình nguyện mà là vì hai gia tộc.
Cô ấy nhận chiếc vòng.
Chuyện ly hôn, cứ như vậy mà bỏ qua. Còn tɾong lòng cô ấy nghĩ thế nào, Nhan Tâm không tiện hỏi thăm.
Giữa tháng hai, Thịnh Viễn Sơn được nghỉ phép, anh ấy đi tỉnh ngoài vài ngày.
Trở về anh ấy nói với Nhan Tâm và mẹ, xác định Cảnh Nguyên Chiêu còn sống.
"Có người đã gặp nó ở Giang Hộ, xác định là nó." Thịnh Viễn Sơn xưa nay luôn bình tĩnh điềm đạm, khi nói câu này, môi anh ấy khẽ run rẩy.
Nhan Tâm và mẹ cũng siết chặt ngón tay, không để mình mất kiểm soát.
"Tạm thời đừng nói cho anh rể biết." Thịnh Viễn Sơn lại nói "Anh ấy vừa kích động, rêu rao ra ngoài. Ngộ nhỡ bị thám tử nghe ngóng được, lại truyền tin đến Giang Hộ, sau này tìm A Chiêu càng khó hơn."
Nhan Tâm và phu nhân biết là đủ rồi.
Lòng mong con của Đốc quân cũng tha thiết như phu nhân. Nhưng ông ấy sẽ không h0àn toàn tin tưởng Thịnh Viễn Sơn. Để an toàn, nói không chừng ông ấy sẽ phái người âm thầm đến Giang Hộ, từ đó làm loạn kế hoạch của Thịnh Viễn Sơn.
Chỉ có phu nhân là toàn tâm toàn ý tin tưởng Thịnh Viễn Sơn.
"Chúng cháu sẽ không nói với bất cứ ai." Nhan Tâm nói.
Lời nói ra rồi, cô mới ý thức được giọng nói đang run rẩy.
Nước mắt cô đảo quanh tɾong hốc mắt "Con biết ngay là anh ấy chưa chết mà "
Câu nói này như dao cứa vào tim.
Hơn tám tháng rồi, dù cô lặp đi lặp lại nói với bản thân, cho bản thân niềm tin, cũng sẽ bị một cơn ác mộng đánh cho tan nát.
Có vô số lý do tin rằng anh chưa chết, nhưng cũng sẽ lo lắng chuyện "ngộ nhỡ".
Không ngừng sụp đổ, rồi lại xây dựng lại con đê tɾong lòng, cho đến ngày hôm nay.
Tin tức của Thịnh Viễn Sơn xác thực nói cho cô biết, Cảnh Nguyên Chiêu còn sống.
Cô cắn môi, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Phu nhân thấy cô khóc, cũng không nhịn được nữa. Bà ấy ôm lấy Nhan Tâm, hai người lặng lẽ đầm đìa nước mắt.
Thịnh Viễn Sơn yên lặng nhìn họ.
Chị gái đưa anh ấy chạy trốn khỏi binh loạn, nuôi sống anh ấy, là người cho anh ấy cuộc đời thứ hai, còn khi anh ấy sống chết ngàn cân tre0 sợi tóc, Nhan Tâm đã kéo anh ấy từ Quỷ Môn Quan trở về.
Họ nâng đỡ anh ấy.
"Em sẽ cố gắng giải quyết ổn thỏa việc tɾong quân trước tháng năm, rồi tìm một lý do thích hợp để rời khỏi Nghi Thành, đi đón A Chiêu về." Thịnh Viễn Sơn nói.
Phu nhân lau nước mắt "Tìm được nó, xác định nó còn sống là tốt rồi. Nó từ nhỏ đã tinh quái, không chịu ngồi yên, lại cứ mãi không truyền tin tức cho chúng ta, chắc nó có chỗ dựa và dự tính riêng."
Nhan Tâm cũng nghĩ đến điểm này.
Có lẽ, bản thân Cảnh Nguyên Chiêu không muốn trở về.
Rõ ràng lúc đó anh có thể nhảy khỏi xe, nhưng lại cố chấp muốn cùng Thịnh Nhu Trinh rơi xuống sông, lúc đó anh đã có suy nghĩ gì đó, muốn đi kiểm chứng.
Giờ anh tỉnh rồi, lại không làm động tác nhỏ nào, không giống anh lắm.
Trừ khi mục đích của anh vẫn chưa đạt được.