Chương 1166
Kết quả anh muốn cũng chưa rõ ràng, anh bắt buộc phải ở lại đó.
"Cậu à, chi bằng đợi thêm, xem A Chiêu có phát ra tín hiệu cầu cứu hay không." Nhan Tâm cũng nói "Nếu anh ấy còn sống thì sẽ không chịu thiệt thòi quá đâụ Cậu cũng biết tính cách của anh ấy mà."
Nhan Tâm rất tin tưởng Cảnh Nguyên Chiêu, anh có thể tìm được đường sống tɾong chỗ chết.
Càng là lúc nóng vội thì càng phải kìm nén tính khí, dục tốc bất đạt.
Thời khắc bình minh, càng không thể sợ hãi bóng tối.
Đêm hôm đó, Nhan Tâm nằm một mình trên giường, nghĩ đến việc đầu tiên cô gặp Cảnh Nguyên Chiêu là làm gì.
Cô muốn kết hôn với anh.
Cô không cần bất cứ lễ tiết thế tục nào, cô và anh mua hai cây nến đỏ, bái thiên địa, từ đó buộc chặt vận mệnh vào nhaụ
Cô muốn gánh vác vận rủi của anh, cũng muốn chia sẻ vinh quang của anh.
Dù có chết, cô cũng có thể được chôn cùng một ngôi mộ với anh.
Tin tức của Thịnh Viễn Sơn đã cho Nhan Tâm uống một viên thuốc an thần.
Bức tường thành tɾong lòng cuối cùng cũng xây xong, kiên cố rồi. Không cần mưa gió phiêu diêu, chỉ cần yên lặng chờ đợi tɾong bức tường thành của chính mình.
Chập tối, Thịnh Viễn Sơn qua thăm cô, phó quan của anh ấy khiêng hai sọt rau cho Nhan Tâm một sọt mầm hương xuân, một sọt măng xuân.
Ngoài ra còn có hai gánh một gánh cá béo, hai con vịt đã làm sạch.
"Không đáng bao nhiêu tiền, một chút đồ tươi the0 mùa." Anh ấy nói với Nhan Tâm "Bên chỗ chị cũng đã biếu rồi, còn có cá nóc nữa."
Nhan Tâm cảm ơn.
Cô khách sáo giữ lại ăn cơm.
"Chỗ cháu có đầu ßếp rất lợi hại." Thịnh Viễn Sơn nói "Cậu cũng nếm thử xem sao."
Tay nghề của chị Trình là nhất.
Cô ấy không chỉ nấu ăn ngon mà làm bánh ngọt cũng tinh tế, thời gian qua đã thu phục được dạ dày của phu nhân và Cảnh Giai Đồng.
Nhan Tâm "Tối nay ăn cá kho, còn có canh vịt hầm măng tươi. Cháu gọi cả Giai Đồng tới nữa."
Hầu gái Vi Minh đi gọi.
Cảnh Giai Đồng vừa nghe nói có đồ ngon, lon ton chạy tới, khi nhìn thấy Thịnh Viễn Sơn, cô ấy lại có chút rén. Có lẽ tɾong mắt cô ấy, Thịnh Viễn Sơn, Đốc quân và phu nhân đều là bậc trưởng bối.
Sắc mặt Thịnh Viễn Sơn thì hơi trầm xuống.
Lúc đợi ăn cơm, ba người tán gẫu, Cảnh Giai Đồng lại hỏi thăm chuyện nhà Tổng tham mưu trưởng Lục.
"Thai nhi giữ được rồi." Nhan Tâm nói với cô ấy.
"Anh hai Lục quá đáng lắm." Một người hiền lành như cục đất như Cảnh Giai Đồng cũng bị chọc tức "Em mà là Nhị thiếu phu nhân, em sẽ nguyền rủa cho anh ta chết quách đi."
Nhan Tâm "..."
Cảnh Giai Đồng càng nghĩ càng thấy ý kiến này đáng tin cậy, tiếp tục nói "Anh ta mà chết, tính tình Lục phu nhân khoan hậu, chẳng phải sẽ ưu đãi đặc biệt cho Nhị thiếu phu nhân và đứa bé sao?
Nhị thiếu phu nhân gả vào Lục gia vốn cũng không phải vì con người Lục Thừa. Đã không thể ly hôn, cũng không màng đến con người anh ta, bây giờ tɾong bụng lại đang mang thai, chi bằng anh ta chết sớm đi cho rồi, đỡ tốn công biết bao."
Nhan Tâm không nhịn được cười.
Thịnh Viễn Sơn yên lặng nghe, gật đầu "Suy nghĩ này của Giai Đồng, mới lạ độc đáo, ngược lại là kết quả tốt nhất."