⬅ Trước Tiếp ➡

"Không ạ, chỉ là gặp chút chuyện. Món quà mừng thọ em đặt làm cho mẹ bị người ta cướp mất rồi." Chúc Tòng Nhiễm nói.
Đại thiếu phu nhân cũng đang uống yến, nghe vậy khẽ ngước mặt lên "Cướp?"
Là cô ấy nghe nhầm, hay em dâu diễn đạt không chính xác?
Bị cướp?
"... Em không mang the0 người hầu ra ngoài sao?" Đại thiếu phu nhân đặt bát sứ xuống.
Chúc Tòng Nhiễm chậm rãi uống từng ngụm yến "Có mang. Bị cướp ngay tại tiệm trang sức, là tiểu thư Hạ gia."
Đại thiếu phu nhân "..."
Người có tính tình mềm mỏng, khoan dung như Bồ Tát như Đại thiếu phu nhân cũng phải nổi giận.
Bởi vì cậu em chồng không biết cố gắng kia cứ khăng khăng đem chiếc vòng phỉ thúy tặng cho Hạ Diệu Diệu, hại em dâu suýt nữa sảy thai.
Vòng hỏng rồi, may mắn là đứa bé giữ được.
Hạ Diệu Diệu có vô tội hay không, Đại thiếu phu nhân không biết, nhưng dù sao chuyện đó cũng có dính dáng đến cô ta.
Bây giờ cô ta còn công khai cướp đồ?
"Đi báo cho Sở cảnh sát " Đại thiếu phu nhân nói.
Chúc Tòng Nhiễm "Em muốn nói với mẹ một tiếng trước đã."
"Để chị đi nói." Đại thiếu phu nhân nói.
Cô ấy lập tức đứng dậy đi tìm Lục phu nhân, để Chúc Tòng Nhiễm lại ở sảnh nghị sự.
"... Con còn đang nghĩ cái thai của A Nhiễm đã được năm tháng, người cũng khỏe rồi, để em ấy tiếp tục quản việc, đợi lúc em ấy sắp sinh, ở cữ, con sẽ tiếp quản hai tháng.
Hạ tiểu thư làm ầm ĩ như vậy, nếu A Nhiễm lại tức giận thì tɾong thai kỳ em ấy sẽ không thể quản việc được nữa. Mẹ ơi, con sắp mệt chết rồi, ngày tháng này chẳng thấy đâu là bờ." Đại thiếu phu nhân trông như sắp khóc đến nơi.
Lục phu nhân "..."
Con dâu trưởng là vợ cả của dòng tộc, lúc cưới cô ấy về, Lục phu nhân cũng cảm thấy con người này quá mức thuần lương, e rằng sau này không có cách nào quán xuyến gia đình.
Nhưng con trai thích, gia cảnh lại phù hợp.
Con dâu thứ là do Lục phu nhân ngàn chọn vạn tuyển. Không nhìn gia thế, chỉ nhìn nhân phẩm.
Bà ấy đã chọn đúng.
Nhìn con dâu cả mới làm việc được mấy ngày mà đã hận không thể khóc chết trước mặt mình, Lục phu nhân rất sợ con dâu thứ chạy mất.
Không có Chúc Tòng Nhiễm thì chỉ khổ một mình Lục phu nhân
"Mẹ sẽ đi xử lý " Lục phu nhân nghiến răng nghiến lợi.
Con dâu Lục gia đâu phải ai muốn bắt nạt là bắt nạt.
Dù là trước mặt thiếu phu nhân phủ Đốc quân cũng không thể tỏ ra khiếp sợ, huống chi chỉ là Hạ gia
Con dâu mình chọn, mình phải chống lưng.
Lục phu nhân đến viện của Chúc Tòng Nhiễm, hỏi rõ ràng tình hình.
Nghe Chúc Tòng Nhiễm nói đã trả tiền, Lục phu nhân rất hài lòng, liên tục gật đầu "Con làm tốt lắm."
Sự lanh lợi này đã giải quyết quá nửa rắc rối về saụ
Lục phu nhân càng cảm thấy mình có mắt nhìn người, cô con dâu này đúng là vạn người có một.
Hỏi rõ sự tình, Lục phu nhân gọi phó quan trưởng tɾong nhà, đưa bà ấy đến Sở cảnh sát báo án.
Thứ trưởng Sở Cảnh vệ là chú của Chúc Tòng Nhiễm, Tổng trưởng là người của phu nhân Đốc quân, cũng có quan hệ thân thiết với Lục gia, nên đã thận trọng tiếp nhận vụ án này.
"Bộ trang sức là quà mừng thọ con dâu tặng tôi. Bị Hạ tiểu thư cướp mất, con dâu mất quà, đang khóc lóc ở nhà. Tôi thật sự xót xa." Lục phu nhân nói.


⬅ Trước Tiếp ➡