⬅ Trước Tiếp ➡

Cô ta không biết Chúc Tòng Nhiễm, nhưng Chúc Tòng Nhiễm lại biết cô ta.
Người ăn mặc đơn giản, đe0 bông tai hồng ngọc này chính là Hạ Diệu Diệụ
Sắc mặt Chúc Tòng Nhiễm trầm xuống. Cô ấy tự răn mình không được lộ ra vẻ khác thường, dù sao kẻ phạm lỗi đê tiện là chồng cô ấy, nhưng rốt cuộc sắc mặt vẫn không được tốt lắm.
"Vị thiếu phu nhân này, tôi trả giá gấp ba, cô nhường bộ trang sức này cho tôi được không? Nói thật nhé, cô đe0 mấy thứ bằng vàng này trông g͙ià lắm, chi bằng đổi sang trang sức kim cương đi." Hạ Diệu Diệu nói.
Chúc Tòng Nhiễm "Tôi có chỗ dùng, không thể nhường cho cô."
"Cô ra giá đi?" Hạ Diệu Diệu nói "Bao nhiêu tiền cũng được, dễ thương lượng mà."
Chúc Tòng Nhiễm nhớ tới chiếc vòng phỉ thúy của mình, cười lạnh nói "Bao nhiêu tiền cũng không được, tôi đã nói rồi."
Hạ Diệu Diệu nãy giờ vẫn nói chuyện nhỏ nhẹ, nghe đến đây thì có chút bực mình "Ông chủ, bộ trang sức này đã xuấtkho chưa?"
Ông chủ ngẩn người "Cái này..."
"Nếu vẫn còn ở trên quầy, chưa giao hàng thì ai cũng có thể mua." Hạ Diệu Diệu nói "Tôi lấy nó."
Mặt ông chủ trắng bệch, trán toát mồ hôi. Vạn Bảo Các làm ăn với khách quý, ông ta dám đắc tội Hạ tiểu thư hay Lục thiếu phu nhân đây?
Cả hai đều không đắc tội nổi.
Luận về địa vị, Lục gia hơn một bậc, luận về tài lực, không ai sánh bằng Hạ gia, Hạ tiểu thư lại nổi tiếng hào phóng.
Ông chủ tiến thoái lưỡng nan.
Lúc này, con người lõi đời như ông ta chỉ có thể nghĩ đến một điểm Hai vị khách này ai nắm lý?
Không còn nghi ngờ gì nữa, là Lục thiếu phu nhân nắm lý.
Cô ấy đặt làm, tiền cọc đã đưa từ lâu, trang sức vàng đều do cô ấy thiết kế, tự mình trao đổi từng chút một với thợ kim h0àn, không phải mẫu mã có sẵn của tiệm.
Phải đưa cho Lục thiếu phu nhân.
Ông chủ còn chưa mở miệng, Hạ Diệu Diệu đã xoay người đi ra ngoài.
Ông ta còn tưởng chuyện này đã giải quyết xong, vừa định thở phào nhẹ nhõm thì ba tên tùy tùng của Hạ Diệu Diệu đột nhiên tiến lên, gom hết hộp trang sức lại.
"Làm cái gì vậy?" Ông chủ hoảng hốt.
Bọn họ thế mà dám cướp trắng trợn.
Một tên tùy tùng khác ném những đồng đại dương lên quầy "Tiền sẽ không thiếu của ông đâụ Thừa ra coi như tiền thưởng."
Ông chủ định lao ra ngăn cản, Chúc Tòng Nhiễm cười vì quá tức giận "Thôi ông chủ, đừng giằng co nữa, kẻo lại làm hỏng."
Đồ vàng rất mềm, không chịu nổi sự giằng co.
"Thiếu phu nhân, chuyện này... tôi không ngờ..." Ông chủ hận không thể dập đầu tạ lỗi với cô ấy.
Chúc Tòng Nhiễm chỉ lắc đầu "Không sao. Cô ta lấy đi thế nào, sau này sẽ phải trả lại y như thế, đừng lo."
Chúc Tòng Nhiễm thanh toán tiền.
Ông chủ không chịu nhận "Thiếu phu nhân, thế này không được. Trang sức đã..."
Chúc Tòng Nhiễm "Trang sức tôi đặt làm, chỉ là bị người ta cướp mất thôi, tiền thì vẫn phải trả. Ông chủ, ông đừng có nhầm lẫn."
Nói xong, Chúc Tòng Nhiễm dẫn hầu gái bước ra khỏi Vạn Bảo Các, đi về nhà.
Vừa về đến nơi, sắc mặt cô ấy không tốt.
Đại thiếu phu nhân đang xử lý công việc, cũng làm đến mức thở ngắn than dài.
Thấy cô ấy về, Đại thiếu phu nhân lập tức cho các quản sự lui ra ngoài, sai người chuẩn bị điểm tâm lên ăn.
"Nào, uống chút yến sào đi." Đại thiếu phu nhân đưa bát sứ trắng qua "Ra ngoài đi dạo phố mệt rồi sao?"


⬅ Trước Tiếp ➡