⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng cô thực sự rất lo cho Trương Nam Thù, bèn nói "Tôi phái một phó quan đi một chuyến, cứ nói là gửi quà sinh nhật cho Nam Thù. Xem bên cô ấy phản ứng thế nào, một bức thư quá ngắn gọn, không nói lên được điều gì."
Bạch Sương "Như vậy cũng tốt."
Nhan Tâm "Cô quen thuộc với người ở phòng phó quan hơn. Cô đi nói với Lang Phi Kiệt, chọn một người đáng tin cậy, bảo cậu ta đi một chuyến."
Bạch Sương vâng dạ, xoay người đi ra ngoài.
Bán Hạ vào nói chuyện.
Chưa nói được mấy câu, Bán Hạ hơi thèm ăn, đi tìm chị Trình xin bánh ngọt ăn.
Bạch Sương quay lại, nói với Nhan Tâm "Phó quan trưởng Lang đã sắp xếp người, có thể xuấtphát bất cứ lúc nào."
Lại nói với Nhan Tâm "Phó quan trưởng Lang còn nói, vợ anh ấy đã mang thai hơn ba tháng, nên chủ động nói với cô một tiếng."
Nhan Tâm
Cô đi vào ßếp nhỏ, lôi Bán Hạ ra.
Miệng Bán Hạ nhét đầy bánh ngọt "... Tôi khỏe rồi. Trước đó ăn không ngon, giờ không sao nữa, tôi ăn uống rất tốt."
Nhan Tâm "Cô cũng không chủ động nói với tôi "
Bán Hạ "Tôi định nói, nhưng tiểu thư bận quá. Trước đó tôi không muốn ăn, ngày nào cũng khó chịu, lười nói. Giờ thì thèm ăn rồi."
Nhan Tâm đỡ lấy tay cô ấy, bắt mạch cho cô ấy.
Bán Hạ hơi yếu, Nhan Tâm kê một đơn thuốc, gọi Lang Phi Kiệt vào.
"... Tẩm bổ đừng quá nhiều dầu mỡ, bình thường trông chừng cô ấy, đừng để cô ấy ăn uống linh tinh. Người mang song thai, đi đứng nhất định phải cẩn thận." Nhan Tâm nói.
Lang Phi Kiệt một mực vâng dạ.
Nhan Tâm nhìn Bán Hạ h0àn toàn không để ý, tɾong lòng lo lắng, nói với hai người "Đại chưởng quỹ của tôi, sau khi vợ anh ấy mang thai, hai vợ chồng cũng cảm thấy là ngày tháng tốt đẹp. Sau đó xảy ra chuyện..."
Tinh thần Lang Phi Kiệt căng thẳng.
Nhan Tâm "Người ghi hận tôi rất nhiều, hai vợ chồng anh đều là tâm phúc của tôi. Lỡ có chuyện gì bất trắc, tôi thật sự sợ."
Bán Hạ cũng nghiêm túc hơn một chút "Tiểu thư yên tâm, tôi sẽ cẩn thận mọi lúc mọi nơi."
"Tôi sẽ mượn một người từ chỗ nhà tổ của bà nội. Người hầu bên cạnh bà nội đều do hai vợ chồng Chu Thế Xương dạy dỗ, ai nấy đều lanh lợi đáng tin.
Tính tình Bán Hạ vẫn còn trẻ con, phó quan trưởng lại không thể ngày nào cũng ở nhà, nhất định phải có người bầu bạn với Bán Hạ." Nhan Tâm nói.
Lang Phi Kiệt và Bán Hạ đều đồng ý, lại cảm ơn Nhan Tâm.
Chuyện vui này, Nhan Tâm còn nói cho phu nhân biết.
Phu nhân lấy một cân huyết yến tặng cho Nhan Tâm, bảo Nhan Tâm ban thưởng cho Bán Hạ.
Nhan Tâm quả nhiên ban thưởng, lại dẫn Bán Hạ đến trước mặt phu nhân cảm ơn.
Có tin tức xác thực Cảnh Nguyên Chiêu còn sống, Bán Hạ lại có tin vui, Nhan Tâm cảm thấy tâm trạng tốt hơn rất nhiều, cuộc sống dường như đã có hy vọng.
Tuy nhiên, tình thế lại chuyển biến xấu đi nhanh chóng.
Đốc quân đột nhiên gọi Nhan Tâm đến thư phòng ngoài.
Nhan Tâm còn tưởng phu nhân hoặc Thịnh Viễn Sơn cũng ở đó, không nghĩ ngợi gì.
Không ngờ chỉ có Đốc quân.
Sắc mặt Đốc quân không được tốt lắm.
Ông ấy mời Nhan Tâm ngồi xuống, lại bảo các phó quan lui hết ra ngoài.
Sống lưng Nhan Tâm thẳng tắp.
"Châu Châu Nhi, cha có chuyện muốn thương lượng với con." Sắc mặt Đốc quân ngưng trọng.
Nhan Tâm "Cha cứ dặn dò."


⬅ Trước Tiếp ➡